Chương 39: Nấu cháo, nguyện vọng

Hàng năm, đại học A tuyển sinh khoảng năm sáu mươi người ở tỉnh S, điểm số thực ra không quan trọng, cộng với việc tỉnh S mấy năm qua cải cách chế độ, lại có thêm môn tự chọn 60 điểm nên tổng điểm đã trở thành 810 điểm, điểm xét tuyển đầu vào của đại học A không thể dự đoán trước. Cũng giống như trước năm 2009, thí sinh ở tỉnh S thi được 700 điểm thì về cơ bản, điện thoại sẽ bị đại học ABCD gọi nát, vì suy cho cùng, đề thi ở tỉnh S rất khó.

Tuy nhiên, sau cuộc cải cách giáo dục năm 2009, việc cộng thêm 60 điểm các học phần tự chọn, thì có khoảng gần một nghìn người thi được hơn 700 điểm ở tỉnh S mỗi năm.

Vì vậy chỉ nhìn vào điểm số thì vô ích, phải nhìn vào thứ hạng của tỉnh. Từ Chi xếp thứ 38 toàn tỉnh, cơ bản vẫn nằm trong phạm vi tuyển sinh của đại học A.

Nhưng mà, một giây sau, trang web bất ngờ nhảy ra thành tích của Trần Lộ Chu.

Trần Lộ Chu, ban tự nhiên, tổng điểm 713. Môn tự chọn: Không. Xếp hạng toàn tỉnh: 362.

Phải, còn nằm ngoài 300 nữa. Dù tính thêm 20 điểm thi đua của cậu thì vẫn có thể nằm ngoài ranh giới xét tuyển của đại học A, cậu vốn nghĩ mình có thể mình vào đại học A được, nhưng sau khi nhìn thấy thứ hạng của Từ Chi, có lẽ cũng hiểu các thí sinh năm nay hung tàn đến mức nào. Vẫn là cậu đánh giá bản thân cao quá rồi, thôi, như vậy cũng tốt, không có gì tiếc nuối.

"Cậu tra của mình chưa?" Từ Chi ở đầu bên kia do dự hỏi.

"Ừm," Trần Lộ Chu cầm điện thoại, thoát khỏi giao diện tra điểm, định giúp Từ Chi kiểm tra điểm đầu vào của ngành kiến trúc đại học A những năm qua, "Muốn biết không?"

"Cậu muốn nói không?" Từ Chi bị cậu làm cho lòng dạ ngứa ngáy, nhưng có vết xe đổ là Đàm Tư, cô sợ cậu không muốn nói mình thi không tốt, "Không nói cũng không sao, dù sao cậu cũng phải ra nước ngoài mà."

"Bảy trăm mười ba." Cậu nói thẳng, nhưng không nói là tổng điểm các môn bắt buộc. Thi đại học chỉ là một giai đoạn làm bài mà thôi, dù cậu là vua hay địch ở giai đoạn này thì cũng không ảnh hưởng đến việc cậu sẽ là người như thế nào trong tương lai, thế nên cậu cảm thấy, có rất nhiều thứ nên nhìn ở tương lai thì hơn. Một khi giải thích quá nhiều sẽ khiến có thêm người vì cậu mà khó chịu, nhưng cũng chẳng có nghĩa lý gì.

Vì vậy Từ Chi nghĩ là đã cộng thêm môn tự chọn, "Thế thì cũng không tệ lắm mà nhỉ?"

Trần Lộ Chu vừa xem tài liệu tuyển sinh của đại học A vừa lười biếng trêu chọc đầu dây bên kia: "Tạm được thôi, nhưng đối với tôi mà nói, thấp hơn 750 cũng là thi tệ rồi."

Từ Chi không ngờ cậu còn không biết xấu hổ hơn cả mình, "Học sinh Nhất Trung các cậu đều điên như vậy hả? Hơn nữa, cậu nói thế không sợ bị Tưởng Thường Vĩ đánh sao?"

Tưởng Thường Vĩ là giáo viên trường Nhất Trung khét tiếng nhất thành phố Khánh Nghi của bọn họ, bởi vì ông là một trong những người bị tình nghi ra đề thi đại học, nên học sinh trong thành phố đều rất sợ ông.

Trần Lộ Chu mỉm cười, con chuột chậm rãi lăn xuống, "Duệ Quân các cậu đều gọi thẳng tên giáo viên như thế sao?"

"Dù sao ông ấy cũng không dạy bọn tôi, nhưng mà mỗi lần thành phố thi thử, đề mà ông ấy ra đều khiến bọn tôi nhức đầu." Từ Chi khổ không thể tả, "Độ khó chắc chắn là trên 8.5, thi xong điểm cũng nát không thể tả, này, ông ấy dạy cậu sao?"

"Từng dạy, lớp 10, 11 đều là thầy ấy dạy. Cuộc thi toán cũng là thầy ấy dẫn dắt."

"Vậy, ông ấy thật sự là một trong những người ra đề thi đại học sao?"

Trần Lộ Chu suy nghĩ một chút, thỏa mãn trí tò mò của cô, "Trong trường đều đồn như vậy, cứ đến tháng năm mỗi năm, các lớp đều có giáo viên khác dạy thay, trường học nói là cử thầy ấy đi học tập nghiên cứu, nhưng ai cũng đoán là thầy ấy đi ra đề thi đại học."

"Ông ấy không biết mình sẽ đi ra đề à?"

"Biết thì cũng không nói cho bọn tôi, nhưng nghe bảo là không biết, hình như cũng được thông báo là đi tới nơi khác học tập, sau đó tới nơi mới biết là ra đề, dụng cụ để truyền tin được nộp hết lên, chưa kết thúc kỳ thi đại học thì chưa được thả ra, nên hơn một tháng trời sẽ không có người liên lạc được với thầy ấy, đoán chừng chắc cũng là thầy ra đề.

Dù sao nếu cậu đi hỏi thì thầy cũng chối thôi."

"Có lẽ là ông ấy sợ bị đánh." Từ Chi mỉm cười, ngập ngừng khoảng ba giây rồi gọi cậu, "Trần Lộ Chu."

Trần Lộ Chu ừ một tiếng, vốn định xem ngành kiến trúc của các trường đại học khác giúp cô, nghe vậy là biết có chuyện muốn nhờ, động tác trên tay không tự chủ được chậm lại, "Nói."

Bên kia trầm mặc giây lát mới hỏi: "Cậu có thể giúp tôi tra điểm của một người không?"

Bàn tay lăn con chuột của Trần Lộ Chu khẽ dừng lại, trong lòng đã lờ mờ đoán được là ai, "Cậu nhớ số thẻ căn cước và số báo danh của cậu ta không?"

"Nhớ, lúc trước tôi có mua vé xe giúp cậu ấy, còn lưu trong điện thoại, nhưng số báo danh thì không nhớ lắm, nhưng có thể thử xem." Từ Chi bổ sung thêm, "Cậu ấy thật sự đã giúp đỡ tôi rất nhiều về thành tích, tôi chỉ muốn biết rốt cuộc là cậu ấy bị làm sao…."

"Không cần giải thích," Cậu ngắt lời, giọng điệu vẫn bình thản, chỉ là lạnh nhạt hơn vừa rồi, mặt vô cảm tắt tài liệu tuyển sinh của đại học A đi, lại mở trang web tra điểm ra giúp cô, "Nói dãy số cho tôi."

Ngược lại Từ Chi không lên tiếng.

Trần Lộ Chu không quá kiên nhẫn, "Từ Chi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!