Chương 38: Có điểm, ngựa chiến

Mưa tầm tã, hạt nặng hạt nhẹ đập liên hồi ngoài cửa sổ.

Lúc Trần Lộ Chu tỉnh lại đã là bốn giờ sáng, mưa đã tạnh. Từ Chi không gọi cậu mà đã rời đi. Đèn phòng khách tối đen, cô để lại cho cậu một ngọn đèn sàn, có lẽ là sợ cậu đi ra ngoài sẽ bị ngã. Trong hành lang có một chiếc đèn nhỏ, cửa sổ cũng đóng chặt giúp cậu, trên bàn để một tờ giấy nhỏ.

"Tôi nấu cháo để trong phòng bếp, tỉnh ngủ nhớ uống một ít, tôi có bỏ đường trắng vào. Trước kia mỗi lần bị cảm mạo, mẹ đều nấu cái này cho tôi."

Tái bút: Tôi để lại nước tẩy sơn móng tay cho cậu, ngày mai về nhà cậu nhớ rửa đi đấy.

PPS: Tặng cậu một câu, trên đời này không có sự tuyệt vọng chân chính, chỉ có tư tưởng mới vây khốn tù nhân.

– Từ Chi."

Trần Lộ Chu bóp tờ giấy, đột nhiên nghĩ đến bữa ăn khuya đầu tiên vào buổi tối hai người họ mới quen, cậu giữ chỗ ngồi giúp người ta, còn ở đó trêu chọc một đứa nhóc, Từ Chi đã lấy điện thoại ra nói muốn ghi âm giúp cậu, nếu như phụ huynh của đứa trẻ muốn cố tình gây sự, cô sẽ giao cho chú cảnh sát khiếu nại giúp cậu.

Thậm chí cô còn không hỏi vì sao cậu lại làm như vậy, đã lựa chọn tin tưởng cậu.

Thực ra Chu Ngưỡng Khởi đã từng hỏi cậu, tại sao lại là Từ Chi. Sau này, biết bao nhiêu đêm cậu suy nghĩ miên man cũng không thẳng thắn bằng sự rung động của cậu vào đêm hôm ấy. Giải thích một cách giả tạo chính là, có lẽ cậu đã cô độc suốt bao năm, Từ Chi là người đầu tiên không phân biệt phải trái đúng sai đã chọn đứng về phía cậu.

Và cả tối nay.

Nói cô không hiểu gì, nhưng lại hiểu tất cả.

Trần Lộ Chu cầm lọ nước tẩy sơn móng tay, cúi đầu nhìn. Quả thật cô rất đáng tin cậy, đáng tin hơn bất kỳ người nào bên cạnh cậu, làm bạn bè với cô thật tốt, cậu không thể giải thích được, bản thân mình cũng có một lá chắn kiên cường phía sau, chứ không phải cậu luôn chùi đít thay người khác.

― Trên đời này không có sự tuyệt vọng chân chính, chỉ có tư tưởng mới vây khốn tù nhân.

Câu nói này sao nghe quen thế? Trần Lộ Chu nghiêm túc suy nghĩ hai giây, đưa ra kết luận, mẹ kiếp, đây không phải là những gì cậu đã viết trong bài thi văn lần trước sao? Ở Nhất Trung có một quyển sổ sưu tập những bài văn đạt điểm tối đa, sẽ tập hợp tất cả những bài văn được điểm tối đa từ khóa trước tới nay lại vào một quyển, đó đơn giản chỉ là một quyển tác phẩm cá nhân của Trần Lộ Chu mà thôi, ai bảo cậu là Trần đại thi nhân chứ.

Chuyện này thực ra không lấy làm lạ, bởi vì thường xuyên có người lấy những câu văn cậu viết đi hỏi chính bản thân cậu.

Chỉ là cậu không nghĩ sáng tác của mình lại có tầm ảnh hưởng sâu rộng như vậy, thậm chí ngay cả trường trung học Duệ Quân cũng có truyền thuyết của cậu, vốn chỉ cho rằng đám người Nhất Trung phát cuồng là đủ rồi.

Chậc chậc, xem ra giấc mộng Trần đại thi nhân này không thể từ bỏ được rồi.

Trần Lộ Chu vừa uống cháo ngọt Từ Chi nấu vừa nghĩ như vậy. Tâm trạng đã tốt hơn, vì thế đêm hôm khuya khoắt, cậu chụp tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè.

Buổi chiều ngày thứ hai Từ Chi mới xem vòng bạn bè đó, một nồi cháo, một mình cậu ăn hết sạch, cậu lật úp đáy nồi lại, chụp cái đáy hướng lên trời. Lời văn rất đơn giản, chỉ có hai chữ ngắn gọn súc tích.

Cr: "Cảm ơn."

Từ Chi nghĩ vòng bạn bè của cậu chắc sẽ có không ít người bấm like, nhưng vì họ có quá ít bạn chung nên cô chỉ nhìn thấy một vài người. Một chuỗi dài bên dưới là cuộc trò chuyện của cậu và Chu Ngưỡng Khởi.

Chu Ngưỡng Khởi: "Chẳng lẽ đây chính là sự khác biệt trong cuộc sống sao? Tối hôm qua tôi ăn bữa ăn bình quân một ngàn tệ một người, đi nhà xí cũng có người mang lẩu cho, còn tên xui xẻo nhà cậu lại chỉ có thể ở trong nhà ăn cháo."

Cr trả lời Chu Ngưỡng Khởi: "Chó quê mới đi đặt phòng lẩu."

Chu Ngưỡng Khởi trả lời Cr: "Đúng, cậu lãng mạn nhất, cậu đi ẻ cũng phải đu xích đu."

Cr trả lời Chu Ngưỡng Khởi: "…"

Thái Oánh Oánh cũng trả lời Chu Ngưỡng Khởi: "…"

Vì vậy, Từ Chi cũng trả lời: "…"

Khoảng nửa tiếng sau, có lẽ Trần Lộ Chu đã nhìn thấy bình luận của cô nên gửi tin nhắn riêng qua.

Cr: Đang làm gì đó?

Từ Chi nhàn nhã dựa vào cửa, nhìn thợ sửa chữa công tơ điện, trong hành lang u ám, miệng cô ngậm một chiếc đèn pin nhỏ chiếu sáng cho thợ sửa chữa, tay gõ tin nhắn, trực tiếp gửi một biểu tượng cảm xúc một lời khó nói hết qua, [tôi thật cạn lời. jpg]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!