Chương 37: Gián tiếp, hôn môi

Mặc dù là gián tiếp, giảm giá đi, hai nghìn rưỡi được chứ? Vầng trăng sáng treo trên chân trời, trong không khí đầy mưa không ngớt là tiếng cười nói không ngừng. Sau khi ăn uống no nê, bước chân tán loạn của mọi người làm chim muông bay tán loạn, dường như luôn có những cuộc chơi vô tận kế tiếp.

Trần Lộ Chu chỉ có một mình, cũng không có cuộc chơi tiếp theo, nên cậu khom lưng ngồi trước cửa hàng tiện lợi nhìn nhóm người tụ tập ngoài đường, quan sát người qua lại, tạm biệt nhau, nhìn những con người tràn đầy nhiệt huyết hướng về phía ngày mai.

"Tạch, tạch, tạch…" Từng tiếng vang mạnh mẽ, vỏ lon bia bị cậu bóp bẹp từng cái một, con chó bên cạnh xông lên sủa điên cuồng với cậu, năm sáu người xung quanh quay đầu lại nhìn, "Gây gâu gâu gâu…"

Trần Lộ Chu tự biết bản thân phát ra tiếng ồn tới mức con chó cũng không nhịn được, bị sủa, cậu cười một tiếng như đầu hàng, uể oải giơ tay lên, "Được được được…. Tao sai rồi."

Vì vậy, cậu ngoan ngoãn đứng dậy, ném hết tất cả lon bia còn dư lại vào trong thùng rác, lúc này tiếng chó sủa mới ngừng.

Đường phố lại khôi phục sự yên tĩnh trong giây lát, ánh trăng lặng lẽ tỏa sáng, ước chừng là sắp đến mùa hè rồi, tiếng ve kêu ngày càng vang dội.

Trần Lộ Chu không đói lắm, ăn nửa cái bánh hamburger rồi ném cho con chó màu vàng bên cạnh. Thực ra cậu chưa ăn cơm tối, có địa chỉ sau khi đánh bóng với Chu Ngưỡng Khởi liền tới phố chợ đêm tìm Từ Chi. Vốn dĩ cậu định mời cô đi ăn khuya, tiện thể lại mời cô đi xem phim điện ảnh. Cậu đã đặt sẵn phòng bao tư nhân ở Bác Hối, à, Bác Hối là một trong những sản nghiệp của lão Trần, nhưng cũng chẳng liên quan đến cậu, lão Trần nói những thứ đó đều để lại cho Trần Tinh Tề, ừm, cậu chưa từng có ý định muốn cướp.

Cậu nghĩ Thái Oánh Oánh còn đang ở đó, nên cậu nghĩ, có lẽ cậu định nhờ Chu Ngưỡng Khởi giúp một chuyện. Nhưng mà để Chu Ngưỡng Khởi giúp đỡ, không chỉ đánh bóng hộ cậu ta, mà ngược lại còn thiếu cậu một nồi lẩu.

À, quên không nói với Chu Ngưỡng Khởi, bây giờ không cần cậu ta giúp nữa rồi.

Trần Lộ Chu theo bản năng đi sờ điện thoại, mới chợt nhớ ra, hình như điện thoại còn đang dán màn hình ở chỗ Thái Oánh Oánh. Vừa rồi trên đường nghe mẹ cậu nói chuyện, quên không cầm về, lúc nãy mua bia ở cửa hàng tiện lợi là cậu dùng thẻ hội viên, cho nên bây giờ mới nhớ tới.

Cậu đang do dự xem có nên dùng điện thoại công cộng gọi hay không.

Sờ thử, trong túi lại không có tiền mặt.

Đổi lại là khi khác, chắc cậu sẽ đi vào mượn điện thoại của nhân viên trong tiệm, nhưng hôm nay, quả thực cậu không muốn nói chuyện với người lạ.

Thực ra thỉnh thoảng cậu cũng sẽ mắc chứng sợ xã hội, nhất là đối với người lạ, cậu cũng không tỏa sáng như bề ngoài của cậu, đặc biệt là trong khoảng thời gian này, cậu luôn cảm thấy mình làm không tốt chỗ nào đó, cho nên lão Trần và Liên Huệ mới muốn đưa cậu ra nước ngoài.

**

Thái Oánh Oánh vừa mới nhét chìa khóa vào trong ổ khóa cửa, điện thoại liền reo lên, "Sao cơ? Cậu muốn hẹn tôi á? Chu Ngưỡng Khởi cậu có bị điên không? Cậu biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Cậu hẹn tôi làm gì? Tôi không đi."

Trong điện thoại, Chu Ngưỡng Khởi mặt dày, "Đặt phòng lẩu, cậu có tới không."

Đặt phòng lẩu, bình quân mỗi người mất một ngàn tệ. Thái Oánh Oánh lại cẩn thận từng li từng tí rút chìa khóa ra, rón ra rón rén chui vào trong thang máy, "Chu Ngưỡng Khởi, cậu phát tài rồi? Chỉ có hai chúng ta thôi sao? Có ai nữa không? Trần Lộ Chu có ở đó không? Cậu ta không có ở đấy chứng tỏ Từ Chi cũng không ở. Có thể đóng gói mang về không? Tôi mang cho cậu ấy một ít, nghe nói ở bên đấy được ăn tiết vịt."

Lúc này Chu Ngưỡng Khởi mới nghe ra có gì đó không đúng, "Trần Lộ Chu không ở chỗ cậu sao?"

"Vừa mới tới, nhưng sau đó mẹ cậu ta cũng tới, cậu ta đi về với mẹ rồi."

Sau đó, Thái Oánh Oánh nghe thấy Chu Ngưỡng Khởi hắng giọng nói, "Ừ thì… Thái Oánh Oánh này, hay để anh mời cậu đi ăn KFC? Gần đây KFC mới ra món mới, tặng vé cho hai người. Chắc chắn cậu chưa nghe bao giờ."

"Chu Ngưỡng Khởi, cậu bị điên à. Hơn nửa đêm đùa bỡn tôi?"

"Được được được, cậu đi đi, anh đặt phòng mời cậu."

….

Thái Tân Hồng ngồi trên ghế sô pha gọi điện thoại cho Từ Quang Tễ, nghi ngờ nhìn ra cửa, rõ ràng vừa nghe thấy tiếng Thái Oánh Oánh nói chuyện bên ngoài, nhưng đợi thật lâu vẫn chưa thấy có người vào, vì thế bèn đứng lên đi qua mở cửa, chẳng thấy bóng ma nào cả.

"Kỳ lạ…" Ông nói với Từ Quang Tễ trong điện thoại, "Rõ ràng tôi vừa nghe thấy tiếng của Thái Oánh Oánh."

"Oánh Oánh sao?" Dạo trước Từ Quang Tễ nuôi chim, dạo này đang có dấu hiệu chết già, trêu kiểu gì cũng không vui. Ông vừa mang con chim xuống tầng đi dạo một vòng, hết cả hứng thú, lúc này đang ăn chuối tiêu, "Tôi vừa gặp con bé ở dưới lầu, con bé về rồi mà."

"Chắc là lại chạy ra ngoài rồi." Ngược lại Thái Tân Hồng không nhắc đến chuyện này nữa, Thái Oánh Oánh cả ngày lẫn đêm đều đi chơi không có nhà, ông tiếp tục nói chuyện công việc với Từ Quang Tễ, "Chuyện này tôi chưa nghĩ ra, vốn cũng không nhanh như thế, chuyện bệnh viện Đồng Sơn làm giả học thuật không phải rất ồn ào sao? Tôi muốn qua đó trước hai ngày xem thử thế nào."

"Đồng Sơn? Ở tỉnh N nhỉ? Vậy thì có khác nào bị điều đi?" Từ Quang Tễ nói, "Chuyện này tôi không cho ý kiến được, tự ông nghĩ đi. Bệnh viện Đồng Sơn cũng được coi là bệnh viện chuyên khoa số một số hai trong nước, đi nhất định sẽ có ích cho con đường sự nghiệp của ông."

Cho nên Thái Tân Hồng mới đang chờ ngày mai có điểm thi đại học, nếu Thái Oánh Oánh quyết định đi học lại, chắc chắn ông không thể đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!