Không ép khô tôi thì hôm nay các cậu sẽ không đóng sạp phải không? Từ nhỏ Trần Lộ Chu đã như vậy, chuyện có thể dùng miệng giải quyết, chắc chắn cậu sẽ không động thủ. Phần lớn thời gian, đàn ông đánh nhau chỉ để sảng khoái, chứ không phải để tìm cách giải quyết, đánh xong là thấy thoải mái rồi. Nhưng loại chuyện được hại nhiều hơn lợi này Trần Lộ Chu chưa bao giờ làm, chủ yếu là sợ bị thương, bị thương sẽ bị mẹ mắng.
Nhưng con trai ở độ tuổi đó, chính là lúc chân tay ngứa ngáy nhất, làm sao có thể không đánh nhau. Cho nên nhiều lần trước, nhóm Khương Thành Chu Ngưỡng Khởi xảy ra xích mích với người khác ở sân bóng, biết Trần đại thiếu gia cậu chỉ nghe lời mẹ, là con trai cưng của mẹ nên lần nào cũng tự động loại trừ cậu, trước khi ra tay sẽ đồng loạt cởi áo khoác trên người ra ném cho cậu, bảo cậu ngoan ngoãn đứng một bên cầm đồ.
Mưa như thác nước vừa mới tạnh, trên đường lác đác có vài người, không có mấy ai đi hóng hớt, nước mưa đọng trên mặt đất phản chiếu ánh sáng. Trần Lộ Chu ngồi banh chân trên ghế của gian hàng, yên tâm thoải mái hưởng thụ sự phục vụ làm nail của Từ Chi, liếc nhìn thanh niên lẻo mép kia, vẻ mặt miễn cưỡng, "Còn không đi sao? Muốn tôi báo cảnh sát?"
Rõ ràng là bảo vệ.
Cô gái xin lỗi với Từ Chi, sau đó không nói gì với người đàn ông kia, cầm túi quay lưng bỏ đi.
Anh chàng lẻo mép trợn mắt dữ tợn nhìn Trần Lộ Chu rồi cũng đuổi theo.
Trần Lộ Chu nhìn bóng dáng anh ta biến mất nơi cuối đường mới yên tâm quay đầu lại, theo bản năng muốn rút tay về, Từ Chi lại mạnh mẽ kéo lại, kéo ngón áp úp của cậu quệt sơn móng tay, "Đừng động đậy, một lát là xong."
"Cậu vẽ thật sao?" Trần Lộ Chu không tình nguyện nói, tay vẫn để im.
Trên gian hàng đặt hai cái đèn bàn, ánh sáng trắng chiếu sáng lên ngón tay sạch sẽ của cậu, đốt ngón tay thon dài, móng tay cũng sạch bóng, cậu vừa cắt xong. Bàn tay xinh đẹp như vậy không vẽ cũng thấy đáng tiếc, Từ Chi hứng thú bừng bừng, vừa chuyên tâm sơn móng tay giúp cậu, vừa nói: "Dĩ nhiên, là chính cậu yêu cầu mà."
Trần Lộ Chu nheo mắt lại, nhìn cô dưới ánh đèn bàn, chậc một tiếng, "Sao tôi cảm thấy cậu có ý muốn lấy oán trả ơn thế nhỉ?"
"Không có," Từ Chi mỉm cười, biết tính khí thiếu gia của cậu sẽ phải dỗ, bèn năn nỉ hòa nhã nói, "Vẽ một cái thôi nhé? Một cái thôi. Hôm nay tôi còn chưa được mở hàng đâu."
Trần Lộ Chu dựa vào ghế nhìn cô một lúc lâu, sau đó mới hỏi, "Có dễ tẩy không?"
"Tắm xong dễ tẩy lắm, để cô ấy vẽ đi!" Người nói chuyện chính là chị gái bán tất và quần lót bên cạnh, mặt cười ha hả nhìn hai người.
"…. Vậy vẽ ngón áp út đi." Trần Lộ Chu nói.
Từ Chi gật đầu, "Hay để tôi vẽ chiếc nhẫn cho cậu?"
"Cũng được."
"Màu đen được không?"
"Ừ."
Lúc này, bên cạnh vang lên giọng nói như gào khóc đòi ăn, "Trần Lộ Chu, cậu có mang theo điện thoại không?"
Trần Lộ Chu nghe tiếng nhìn sang, lúc này mới phát hiện, Thái Oánh Oánh cũng mở một gian hàng dán màn hình điện thoại ở bên cạnh, Trần Lộ Chu vừa định nói không cần, cảm ơn, điện thoại của tôi từ trước tới nay không dán màn hình.
"Cậu để Thái Oánh Oánh dán màn hình cho cậu đi." Từ Chi không nhìn cậu mà cúi đầu tìm kiểu nhẫn trên điện thoại.
Trần Lộ Chu dựa vào ghế, thở dài, lấy điện thoại di động ra, ném cho Thái Oánh Oánh, bảo cậu dán thoải mái đi, rồi mới quay đầu lại, mang đao giấu thương nói với Từ Chi: "Cậu còn biết cách vắt kiệt tận dụng đấy, không ép khô tôi thì hôm nay các cậu sẽ không đóng sạp phải không? Hay để tôi kêu nhóm Chu Ngưỡng Khởi đến đây cổ vũ cho cậu?"
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng "Đấy là học cậu còn gì." Từ đầu đến cuối Từ Chi vẫn không ngẩng lên, nhìn hình mẫu rồi lại đi tìm giấy dán tương tự mẫu trong hộp, thờ ơ nói với cậu, "Cậu lừa tôi đi bái Quan Âm tôi còn chưa tính sổ với cậu đâu."
"À, vậy sao không tìm tìm tôi tính sổ." Cậu chẹp môi, đúng tính hợp lý nói.
"Bận."
"Bận cái gì," Cậu không tin cô bận đến nỗi không có thời gian gửi Wechat, cười lạnh nói, "Có mà cậu coi tôi là cái máy nói chuyện, có việc mới nghĩ đến tôi có phải không?"
"Hàii, tôi đưa tiền, cậu cũng lấy rồi còn gì." Từ Chi không thẹn với lương tâm, vẫn cúi đầu, cầm cái nhíp, nghiêm túc chọn kiểu nhẫn trong chiếc hộp nhỏ đựng đồ trang sức, còn không tim không phổi hỏi cậu, "Muốn nhẫn kim cương không? Hay là loại thường?"
"Tùy đi." Cậu lãnh đạm.
"Vậy chọn loại thông thường đi, nhẫn kim cương phải dán kim cương."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!