Dạo gần đây tôi bị Chu Ngưỡng Khởi bắt được nhược điểm. Giữa hai người có cảm giác hiểu rõ trong lòng mà không nói ra, Từ Quang Tễ không vạch trần, vì không biết hai người họ đã tiến triển tới bước nào rồi, Trần Lộ Chu không vạch trần là vì cậu nghĩ bản thân chỉ là một người bạn khác giới bình thường, nếu như chủ động chào hỏi, người ta sẽ cảm thấy cậu quá lỗ mãng, có mưu đồ gây rối.
Cho nên mãi đến khi cậu làm xong xét nghiệm t*ng trùng, hai người đều không mở miệng nhắc đến Từ Chi một câu nào.
Từ Quang Tễ nhìn báo cáo của cậu, trong lòng không kiềm được mà cảm khái một câu, đúng là người trẻ tuổi, tố chất cơ thể của thằng nhóc này không tệ.
Vì thế vỗ báo cáo lên bàn, bảo cậu đúng hẹn tới kiểm tra, xong rồi có thể cút đi.
Trần Lộ Chu à một tiếng, không hiểu rõ ý của Từ Quang Tễ lắm, "Sao phải đúng hẹn kiểm tra lại?"
Từ Quang Tễ liếc nhìn cậu một cái, "Có phải cấm dục rất lâu rồi không?"
Trần Lộ Chu mặt biểu cảm "bác già này nghe không hiểu tiếng người sao", ngả người vào ghế, chậc một tiếng, vừa mới nói cậu vẫn là…
"Chậc cái gì mà chậc, nói chuyện với người lớn bằng thái độ này hả?" Đúng là gừng càng già càng cay, Từ Quang Tễ mặt vô cảm nói, "Tôi nói cấm dục, bao gồm cả việc cậu dùng tay."
Trần Lộ Chu: "…"
Từ Quang Tễ chỉ tay vào trong báo cáo, ung dung nói thêm: "Nói như thế này, mức độ hoạt động công việc của cậu rất cao có đúng không, nhưng mà tỉ lệ dị dạng t*ng trùng của cậu cũng rất cao, có hai tính khả thi, một, khả năng là do câu đã cấm dục quá lâu, hai là do gien di truyền của gia đình cậu, nên tôi mới hỏi có phải lâu rồi cậu chưa làm không."
Trần Lộ Chu dù có mặt dày đến đâu cũng không thể giả bộ được nữa, vẫn ngả người vào ghế, ho khan, ánh mắt có chút ngượng ngùng nhìn sang nơi khác, cò cưa kéo dài ậm ừ, "…. Cũng lâu rồi."
Từ Quang Tễ hỏi một câu, "Đã quá 7 ngày chưa?"
"Quá rồi."
"Ừ, cấm dục hơn một tuần thì khi kiểm tra sẽ có vấn đề này, lần sau qua đây kiểm tra, tốt nhất nên duy trì từ ba ngày đến năm ngày, ít quá cũng không được, lượng t*ng trùng không đủ." Từ Quang Tễ đẩy hồ sơ bệnh án và báo cáo qua, "Được rồi, về đi, tháng sau tới đây kiểm tra lại."
Trần Lộ Chu: "…"
Tuy nhiên, trên đường về, tâm tình của Trần Lộ Chu cũng thật phức tạp, không biết có phải là do Từ Quang Tễ uy hiếp cậu hay không, nhưng uy hiếp cậu để làm gì chứ, cậu đâu phải là bạn trai của Từ Chi, cậu cũng sẽ không cướp con gái của ông. Vậy chắc đa phần là chuyện này rất nghiêm trọng rồi.
Không thể trách cậu suy nghĩ bậy bạ được, có lẽ đây cũng là nguyên nhân khiến bố mẹ ruột vừa bỏ cậu chăng.
Bởi vì gien dị dạng?
So với những đứa trẻ khác ở viện phúc lợi, thực ra Trần Lộ Chu không có quá nhiều ký ức về việc bị vứt bỏ. Từ lúc bắt đầu có trí nhớ, cậu đã ở viện phúc lợi, hay nói cách khác, có lẽ vừa mới sinh ra cậu đã bị người ta ném tới đây. Bản thân cậu lại không có khiếm khuyết gì, nghĩ như vậy, khả năng mà bố Từ Chi nói cũng có thể xảy ra.
Nhưng như thế thì có gì ghê gớm đâu, không sinh con là được mà. Cậu đã rất may mắn so với đứa trẻ kia.
Đứa trẻ kia là bạn ở viện phúc lợi của cậu, nhưng thật ra bây giờ cậu không còn nhớ tên và dung mạo của đối phương nữa, chỉ mơ hồ nhớ được, đứa trẻ ấy luôn đứng canh trước cửa viện phúc lợi mỗi ngày, Trần Lộ Chu tò mò đi qua hỏi cậu ta đang nhìn cái gì, cậu ta nói chờ bố.
Đứa trẻ kia lại kiên trì nói, không phải vậy, bố nói bố chỉ đi mua bánh kém cho tớ, lát nữa sẽ về.
Đại khái là chờ đợi trong mong mỏi suốt sáu năm, cuối cùng đứa trẻ kia cũng chấp nhận sự thật rằng mình bị cha ruột vứt bỏ. Cậu ta trở nên tự bế, dễ giận cáu kỉnh, lo được lo mất, cuối cùng không thể thoát khỏi bóng tối ấy, bánh kem trở thành thứ cấm kỵ suốt cả đời cậu ta, nhìn thấy hoặc là nghe thấy những vật tương tự, cậu ta sẽ bắt đầu điên loạn đập đồ. Nghe nói sau này vì tội cố ý gây thương tích mà phải vào trại quản lý thanh thiếu niên.
Ở một mức độ nào đó, trực tiếp chia lìa còn dễ làm con người tiếp nhận hơn những lời nói dối dông dài. Vì thế con người Trần Lộ Chu vẫn luôn như vậy, có chuyện thì nói thẳng, dù là chuyện không đúng chuẩn mực cậu cũng có thể chấp nhận. Dẫu sao khi còn nhỏ, nhóm viện trưởng từng lừa cậu là củ sen nhỏ, nói là mẹ viện trưởng đào cậu từ trong củ sen lên, cậu cũng tin luôn. Mỗi lần nhìn thấy củ sen trên bàn, nội tâm cậu vỡ ra thành từng mảnh, nhưng lại cảm thấy ăn rất ngon, vừa ăn vừa khóc.
— Thật xin lỗi, hu hu hu ăn ngon quá, mẹ viện trưởng, cho thêm một bát nữa.
Hồi đó chắc tầm ba bốn tuổi.
Khi lớn hơn một chút, biết mình tới bằng cách nào thì rất khó dỗ, nói gì cũng không chịu nghe, thỉnh thoảng cũng muốn về tìm bố mẹ. Ngay khi cậu đang khát vọng về tình thương của bố mẹ nhất, lão Trần và Liên Huệ tới đón cậu đi, cho cậu đầy đủ sự quan tâm và bảo vệ, Trần Lộ Chu mới lớn lên như bây giờ.
Buổi tối, cậu đi chơi bóng với Chu Ngưỡng Khởi ở sân vận động. Hai hôm nay thành phố Khánh Nghi mưa như nghẹt thở, giống như gương mặt đứa trẻ được năm, sáu tháng khóc không ngừng, lúc mưa lúc nắng.
Sân bóng ngoài trời ẩm ướt, Chu Ngưỡng Khởi tìm người chiếm sân vận động trước, rồi lại phát hiện nhóm các bà dì đã nhanh chân hơn, đồng loạt chiếm một nửa sân, nhảy nhót tung tăng. Tiếng loa phát ra tiếng Phượng Hoàng Truyện Kỳ khá có tiết tấu và âm thanh xuyên thấu vang vọng khắp sân vận động vắng vẻ.
Bọn họ chơi ba chọi ba, đánh nửa trận thì có tiền đặt cược, thua một trận, bình quân đầu người mất 800 một bữa thịt nướng kiểu Nhật, gần đây có một quán ăn mới mở, Chu Ngưỡng Khởi và Khương Thành đánh cược với nhau, ai thua người đó mời. Trần Lộ Chu, Chu Ngưỡng Khởi và Phùng Cận một nhóm, Khương Thành, bạn gái của Khương Thành, còn có một người bạn học cùng lớp mỹ thuật với Chu Ngưỡng Khởi, tên là Đại Thuyên, ba người họ một nhóm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!