Cậu cảm thấy như thế nào về quan hệ tình dục trước hôn nhân? Trần Lộ Chu vào cục cảnh sát, đại khái là lần thứ hai của kỳ nghỉ hè năm nay. Lần đầu là mấy ngày sau khi thi xong, cậu đi dạo chợ hoa với ông nội, ông cụ tùy tiện hất váy của một cô gái, còn bị người ta quay video lại, đối phương có công phu ngoạm của sư tử, mở miệng đòi tiền. Nhưng ông cụ nói rằng cô gái kia bảo ông hất, nói dưới váy có cái gì đó kêu ông lấy ra, nhưng không có chứng cứ, bằng chứng ông cụ hất váy người ta rõ rành rành, cuối cùng còn ồn ào nháo vào tận đồn cảnh sát. Dù nhóm ăn vạ kia không nói rõ, ông cụ cũng không chịu bồi thường tiền, tố cáo bọn họ là lũ ăn vạ, không gọi điện thoại cho bà Liên Huệ được, ông cụ ngoan cố y hệt con trâu, Trần Lộ Chu thậm chí còn không thèm khuyên, ở đồn cảnh sát suốt đêm với ông cụ.
Cậu không ngờ, chỉ có mấy ngày ngắn ngủi, cậu lại phải vào. Trần Lộ Chu cảm thấy sau khi theo ý kiến của Chu Ngưỡng Khởi tới phòng khám nam khoa, chuyện kỳ quái nào cậu cũng có thể gặp phải. Mẹ nó nói phúc họa tương y vào bất kể thời điểm nào đều có thể thích ứng, mọi việc quả nhiên không nên đắc ý.
Chuyện là thế này, cô gái làm thủ tục ở quầy lễ tân đã bất cẩn xử lý sai phòng cho cậu, trên thực tế, tầng đó quả thực không cho người ngoài dùng. Trước vài ngày Trần Lộ Chu đến nhận phòng, quầy lễ tân có nhận được thông báo rằng mấy ngày nay có người mới đến ở, yêu cầu bọn họ mở mấy phòng trên tầng chín.
Cô gái ở quầy lễ tân thấy Trần Lộ Chu đẹp trai như nam chính, nghĩ chắc cậu cũng là một trong các diễn viên nên thuận miệng hỏi một câu, là nhóm phải không? Khi ấy Trần Lộ Chu đang gọi điện thoại với Chu Ngưỡng Khởi, căn bản không nghe rõ, nghĩ rằng cô ấy hỏi có phải cậu cùng nhóm với bọn Phùng Cận hay không, liền ừ một tiếng.
Ngày hôm sau Trần Lộ Chu từ tầng chín xuống lầu ăn bữa sáng, nhóm diễn viên cũng không hoài nghi, ai cũng cảm thấy diễn viên mới lần này rất đẹp trai, đoán chừng sau này sẽ rất hot nên nghĩ cách đi qua xin số Wechat. Nào ngờ đúng lúc gặp nhà sản xuất trong thang máy, liếc mắt một cái đã nhận ra Trần Lộ Chu không nằm trong nhóm diễn viên, không nói hai lời lập tức gọi người lại, trực tiếp gọi điện thoại bảo quầy lễ tân giải thích rõ ràng. Sau đó mới biết được đầu đuôi sự việc cuộc náo loạn.
Vốn dĩ chỉ cần giải thích rõ ràng là được, Trần Lộ Chu cũng muốn trả phòng ngay lập tức. Nhưng không ngờ, lúc trả phòng đối phương thấy cậu còn mang theo cả camera, bên người còn có những thiết bị chuyên nghiệp, lập tức cảm thấy chuyện này thật kỳ lạ, nghi ngờ có thể cậu là paparazzi hoặc chụp lén, vì thế đã tìm lý do để giam giữ cậu, yêu cầu kiểm tra nội dung bên trong camera. Đương nhiên là Trần Lộ Chu không chịu, nhưng đối phương kiên quyết cho rằng cậu chụp lén, liền báo cảnh sát.
Vì thế, Trần Lộ Chu lại được mời đến đồn công an.
"Tôi giải thích rất nhiều lần rồi, tôi chỉ đến đây ghi hình giúp đội xe thôi, bạn của tôi ở tầng 6. Dù là nghi ngờ một cách hợp lý, bọn họ cũng không có tư cách điều tra camera của tôi."
Cảnh sát đã gọi điện và xác nhận với quầy lễ tân, đúng là ở tầng 6 có mấy người bạn của cậu, đối chiếu đúng tên, nhưng sáng nay bọn họ đã trả phòng rồi.
Cậu vẫn không liên lạc được, chắc đám Từ Chi chờ không nổi nên đã thuê xe đi về trước. Lúc này sự kiên nhẫn của Trần Lộ Chu đã mất hết, giọng điệu khó chịu nói với cảnh sát: "Có thể trả lại điện thoại cho tôi trước không?"
Cảnh sát ghi chép là người tốt, tuổi tác cũng không lớn, trông ưa nhìn, chắc là mới thực tập không lâu, biết đoàn phim này có tiếng khó chơi, thấy Trần Lộ Chu vẫn còn là học sinh nên cũng không làm khó cậu, tùy tiện hỏi hai câu đã biết đầu đuôi sự việc, đoàn phim này lâu lâu lại báo cảnh sát, bọn họ sớm đã thành thói quen.
"Để tôi hỏi đồng nghiệp xem ai đã cầm điện thoại của cậu." Cảnh sát còn đang ăn mì gói, cũng chưa ăn được mấy miếng, nói rồi đứng lên tìm người giúp cậu.
Trần Lộ Chu thấy anh ta như vậy thì cũng không nhẫn tâm, thở dài, hoàn toàn nhận mệnh: "Thôi, anh ăn trước đi."
Vừa dứt lời, Trần Lộ Chu nghe thấy phía sau có người gọi mình, cậu còn đang nghĩ là ảo giác, không để ý lắm quay đầu lại, thấy một bóng hình quen thuộc. Cậu sửng sốt, bởi vì Cốc Nghiên đang mặc trang phục phim cổ trang, để kiểu tóc, chắc là đang đóng phim.
"Đúng là cậu rồi." Cốc Nghiên thoải mái đi về phía cậu, trong mắt là niêm vui bất ngờ, "Sáng nay ở nhà ăn tôi thấy có người rất giống cậu, không dám đi qua chào hỏi, tôi còn tưởng là người giống người thôi, sau đó nghe bọn họ nói nháo đến tận đồn cảnh sát, tôi mới nghĩ có lẽ là cậu thật."
"Ừ, trùng hợp vậy sao." Cậu lạnh lùng đáp lại.
Cốc Nghiên là nữ số ba của bộ phim này, một bộ phim trực tuyến có kinh phí nhỏ, tại sao nhà sản xuất lại sợ bóng sợ gió như vậy? Trần Lộ Chu không biết, nhưng Cốc Nghiên biết. Bởi vì nam chính và nữ số hai của bộ phim là người yêu ngoài đời, tối hôm qua hai người họ củi khô bốc lửa lén gặp nhau trong phòng, bị người đại diện bắt gặp, nhưng phòng của nữ số hai đúng lúc ở ngay bên cạnh phòng của Trần Lộ Chu xui xẻo, sự nghiệp của nam chính đang trong thời kỳ đi lên, người đại diện nghe vậy thì nhất quyết không chịu bỏ qua, sợ bị người ta ghi âm lại.
Cốc Nghiên nhìn thấy đó là Trần Lộ Chu thì biết đây là chuyện hiểu lầm, liền gọi điện cho nhà sản xuất, làm sáng tỏ sự việc thay cậu, "Là hiểu lầm thôi, Hứa tổng. Trần Lộ Chu là một người bạn ở Nhất Trung của tôi, thành tích của cậu ấy rất tốt, có khi sẽ là thủ khoa đại học, sao có thể làm paparazzi được. Hơn nữa bố mẹ cậu ấy đều là nhân vật có danh dự uy tín, mẹ cậu ấy là nhà sản xuất đài truyện hình thành phố Khánh Nghi, bố cậu ấy kinh doanh, chương trình tạp kỹ lần trước Vương Thiến tham gia chính là của công ty bố cậu ấy, bố cậu ấy là doanh nghiệp địa phương, đầu tư rất nhiều hạng mục, dạ vâng, biết rồi."
……
Rốt cuộc Cốc Nghiên cũng là người trong giới giải trí, am hiểu sâu sắc những đắn đo trong lòng ông chủ này, phải biết rằng nếu lão Trần và bà Liên Huệ dễ bỏ qua như vậy, thì cậu cũng sẽ không ngồi đây như kẻ ngốc chờ người ta điều tra camera của cậu.
Khi Trần Lộ Chu lấy lại hết đồ của mình, cậu cũng không vội rời đi mà kéo vali hành lý của mình đặt trước đồn cảnh sát, uể oải ngồi trên vali, như thể ăn không ngồi rồi, đôi chân dài chống trên mặt đất, cầm máy ảnh nghiêm túc cúi đầu kiểm tra xem máy ảnh của mình có bị thiếu mất ảnh chụp nào không.
Thời điểm cậu cúi đầu, cổ áo trên cổ hơi lệch đi, sống lưng phía sau gồ lên rõ ràng, đường cong lưu loát cứng rắn, phong cảnh phía sau cổ áo như ẩn như hiện, rộng rãi cân đối, giống như một đường nét tinh xảo do thiên nhiên tạo ra, đường cong đẹp đẽ như một ngọn núi thần bí, làm người ta muốn vuốt ve, thậm chí tưởng tượng tới dáng vẻ khi đổ mồ hôi vì cô của cậu.
Cốc Nghiên nhìn cậu, nói: "Trần Lộ Chu, coi như tôi vừa giúp cậu đúng không."
Trần Lộ Chu ngẩng đầu nhìn cậu ta, cũng không phủ nhận, giây tiếp theo lại cúi đầu, đáp ừ, "Khi nào về Khánh Nghi liên lạc với tôi, gọi theo Chu Ngưỡng Khởi, mời cậu ăn một bữa."
"Nhất định phải gọi Chu Ngưỡng Khởi sao? Không thể chỉ có hai chúng ta sao?"
Trần Lộ Chu không thèm ngẩng đầu, đường cong gáy lộ ra rõ ràng, mảnh khảnh cuốn hút, cúi đầu lướt ảnh chụp, phì cười, lười biếng ừ một tiếng, "Không thể."
"Tại sao?" Cốc Nghiên hỏi.
Trần Lộ Chu dường như không nghe thấy, bởi vì máy ảnh tình cờ lướt thấy tấm ảnh chụp sao băng đêm hôm đó, bức ảnh Từ Chi quay đầu lại nhìn kia, vẻ mặt cô gái vừa ngạc nhiên vừa kinh ngạc, nhưng có vẻ đẹp lười biếng mơ hồ. Ngón tay cậu khẽ khựng lại, nhanh chóng lướt qua mà không hề đổi sắc mặt, dường như không có điểm khác thường, nhưng trong lòng vẫn tiện thể mắng câu…. Đồ chó này, không thèm đợi tôi.
Cốc Nghiên lại hỏi thêm lần nữa, "Tại sao thế Trần Lộ Chu?"
Trần Lộ Chu nghĩ thầm, nếu đổi là Từ Chi, chắc chắn cô sẽ không hỏi tại sao thế Trần Lộ Chu, cô chỉ biết à thôi. Suốt ngày ngoại trừ à ra, cô sẽ không nói được gì khác, vừa lướt ảnh xong, tay Trần Lộ Chu tiện thể lướt tới lịch sử trò chuyện của hai người, đại khái trong khoảng mấy chục bản ghi trò chuyện, một nửa đều là "à".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!