Chương 33: (Vô Đề)

Cậu coi như là Từ Chi đang quan tâm đến cậu. Trần Lộ Chu phát hiện ham muốn chinh phục Từ Chi của mình ngày càng mãnh liệt, cậu tự hỏi không biết yêu một cô gái như cô sẽ như thế nào? Sẽ ghen tuông? Sẽ tức giận? Hay là vẫn giống như khúc gỗ? Nhưng nghĩ kỹ lại thì, Từ Chi bây giờ cũng khá tốt, không thông suốt hoặc không nói thẳng ra với cậu, như vậy hai người còn có thể mặt dày tiếp tục làm bạn bè đến khi cậu xuất ngoại, nếu không nhịn được thì mới lúng túng, phải làm thế nào để kết thúc?

Cậu lại tiếp tục thuyết phục chính mình, chỉ có thể nhắc lại chuyện cũ, ném nồi cho Lữ Dương, "Lần sau khi cậu làm việc nhớ cân nhắc đến cảm nhận của người khác, hôm nay tôi đưa cậu đi, nếu cậu đua xe với Lữ Dương xảy ra chuyện gì, tôi phải giải thích với bố cậu và ông chủ Phó như thế nào?"

"Chỉ vì vậy thôi sao?" Từ Chi nhìn cậu, tựa hồ như đang tìm kiếm dấu vết khác để lại, "Vậy cậu lo lắng thừa rồi, nếu tôi xảy ra chuyện vì đua xe, bố tôi sẽ chỉ cảm thấy tôi xứng đáng, chú Phó thì cậu càng không phải lo lắng. Khi còn nhỏ lúc chú ấy đưa tôi đi đua xe ở núi Minh Linh, tôi đã không kiểm soát được lúc cua, ngã thẳng xuống núi, may mắn là bị mắc cổ trên cây."

Lần đó Phó Ngọc Thanh sợ tới mức hồn bay phách lạc, cũng không dám cho cô đua xe nữa, nên lúc ở sơn trang Từ Chi muốn lái xuống núi mua nước cho bọn họ, Phó Ngọc Thanh đã không nhịn được nổi bão.

Một tay Từ Chi chống lên bồn rửa tay, nâng chân về phía cậu rồi không thèm để ý gập đầu gối lại, căn phòng yên tĩnh, tiếng vang của khớp xương có thể nghe thấy rõ ràng, "Cậu nghe đi, xương bánh chè của tôi bị hỏng lúc ấy, có những ngày mưa, lúc đi đường sẽ kêu rất vang, nên tôi rất ghét những ngày trời mưa."

Tâm trạng của Trần Lộ Chu quả thực phức tạp, sao lại có cô gái to gan như vậy chứ, không biết là cô đang giả vờ lập dị hay lập dị thật, ánh mắt nhìn cô bộc lộ rõ sự tức giận, "… Cậu còn rất tự hào có đúng không?"

Từ Chi cười nói, "Không phải, thật ra còn có một lần bị dị ứng đi bệnh viện nữa, bác sĩ nói nếu tới trễ nửa giờ thì có lẽ đã chết rồi. Mạng sống của tôi đã lướt qua Tử Thần hai lần, người già xung quanh đều nói, đại nạn không chết ắt có phúc cuối đời, tôi còn gặp tận hai lần, chứng tỏ sau này nhất định sẽ lên như nhiều gặp gió."

Trần Lộ Chu không phản ứng cô, trong lòng vẫn giữ chặt khẩu khí đó, giống như con bướm nhỏ vừa định chuyển động lại bị dây thừng trói chặt khiến cậu bối rối. Cậu ngả người ra sau, hai tay khoanh trước ngực, cúi đầu lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, "… Nếu hôm nay thua thì sao?"

Từ Chi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn cậu.

Thật ra giọng nói của Trần Lộ Chu không quá lạnh lùng, dường như sợ cô nghĩ mình quá dữ dằn, hoặc là nói chuyện quá khó nghe, cố tình nói chậm lại, như vậy nghe có vẻ nhẹ nhàng, chỉ là không có cảm xúc gì, "Nếu hôm nay thua, cậu muốn làm gì? Ngủ với anh ta?"

Giống như đổ một thùng nước ấm xuống, nước ấm mịn màng, nhưng sau khi tưới xong, làn da tiếp xúc với không khí, cảm giác lạnh lẽo này còn có tác dụng chậm hơn trực tiếp đổ một chậu nước lạnh xuống.

Từ Chi cũng không tức giận, dù cậu nói chuyện không biết kiêng dè, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích, "Không phải, tôi nghĩ tôi có 70% khả năng thắng, nếu như thua, tôi cũng nghĩ kỹ rồi, tôi sẽ bảo Phùng Cận đi gọi cảnh sát, nói chúng tôi cá độ đua xe, sau đó hai chúng tôi sẽ đi tới đồn cảnh sát một đêm, như vậy chẳng phải tôi sẽ ở cùng anh ta… một đêm sao."

"….

Thông minh vặt, ngộ nhỡ anh ta quấn lấy cậu thì sao? Cậu nghĩ rằng lưu lại tiền sự hay lắm sao? Cậu còn muốn lên đại học không?"

Từ Chi nở nụ cười, trêu cậu nói: "À, rõ ràng Phùng Cận nói cậu có thể tới đồn công an dọn dẹp mà, tôi mới đồng ý. Cậu ta nói Chu Ngưỡng Khởi từng nói mẹ cậu rất lợi hại."

"À, hiểu." Trần Lộ Chu phản ứng lại, ý vị thâm trường nhìn cô, giọng điệu quái gở, "Vẫn là muốn gặp mẹ tôi đúng không."

"Không được sao?" Đôi mắt cô gái rất sáng.

Trần Lộ Chu nhìn cô một lúc, bật cười, đút một tay vào trong túi, cúi đầu phủi cổ áo trước ngực, cũng không biết là phủi cái gì, không chút để ý mà đùa giỡn: "Được thôi, nếu là bạn gái, đừng nói là gặp mẹ tôi, muốn gặp Ngọc Hoàng Đại Đế, tôi cũng sẽ bắc thang cho cậu."

Mưa ngoài cửa sổ đã sớm ngừng, hiện tại đang là đêm khuya, dáng vẻ cằn cỗi nặng nề, lá cây để mặc cho gió mát chòng ghẹo, cũng mặc cho sóng biển trên mặt hồ đón thuyền về.

Hai người song song dựa vào bồn rửa tay, cô cũng nghiêng đầu, ý vị thâm trường nhìn cậu, học theo giọng điệu quái gở của cậu, như suy nghĩ gì đó mà nói hai chữ y hệt, "Hiểu rồi."

Nói xong bèn khom lưng ngồi xuống tìm thấy băng cá nhân trong vali vải, vừa xé ra vừa nói, "Đưa đầu đây."

Từ Chi cũng nhìn thấy vết trầy da trên trán mình trước gương, "Ủa, ban nãy không có mà, có phải bị cậu đánh không hả?"

Trần Lộ Chu cúi đầu hết sức chuyên chú xé băng cá nhân ra, nghe thấy vậy, cậu tức giận bật cười, cũng nhận, "Được được được, là tôi đánh, tôi cho cậu đi đua xe, tôi làm cậu ngã, đều tại tôi hết, được chưa."

"Cậu còn giận nữa không?" Từ Chi vén tóc mái lên, nhìn cậu hỏi.

Trần Lộ Chu dựa vào bồn rửa tay, ung dung chậm rãi dán băng cá nhân vào, cố gắng để mình không đụng đến cô, "Tôi giận cũng là giận bản thân mình, không giận cậu, cậu không cần để ý." Nói rồi cậu cậu vo lớp vỏ băng cá nhân lại thành một cục, ném vào thùng rác bên cạnh.

"Như vậy không được." Từ Chi đặc biệt giảng giải, "Cậu dẫn tôi đi chơi, tôi còn làm cậu giận, chuyện này phải nhớ kỹ."

Nhớ kỹ cái gì, cậu có thể làm gì cho tôi.

Không ngờ, Từ Chi nói một cách vô cùng tự hào: "Tôi thiếu cậu hai câu chuyện cười."

Cậu sửng sốt, sau đó đáp lại, "….. Thèm vào."

"Này, để tôi kể câu chuyện cười đầu tiên cho cậu nghe nhé?" Không hiểu sao, Từ Chi nhìn Trần Lộ Chu liền có linh cảm, đột nhiên nhớ ra câu chuyện mà mấy hôm trước lão Từ vừa mới bức xúc kể với cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!