Trong giây phút ấy, Trần Lộ Chu cảm thấy hơi hối hận, hối hận vì tại sao hôm qua lại mua cái ống kính kia. Ống kính của cậu bị Từ Chi làm hỏng lúc trước, đúng lúc cậu cũng đang muốn đổi nên đã dùng một vạn tiền lương mua một chiếc ống kính mới. Nếu không dựa theo tính cách của cậu, có lẽ hiện tại sẽ thật sự gửi 5000 tệ qua cho cô.
Trần Lộ Chu tin rằng Từ Chi nhất định sẽ bảo tài xế quay lại, không phải vì muốn hôn cậu, mà là vì 5000 tệ. Nhưng bây giờ cậu tự biết tình huống của mình.
Cậu cười tự giễu, nhìn cái hố kiến càng lúc càng sâu trên mặt đất, ngửa đầu nhìn, nhưng hiện tại sắc trời đã tối, cũng không nhìn thấy gì cả, nhưng Trần Lộ Chu vẫn hỏi, "Có mang ô không?"
Từ Chi nhìn ra bên ngoài, cơn bão lớn vừa mới qua đi, còn lưu lại một chút dư vị, cây cối đứng hai bên đường như có một bàn tay xé trời điên cuồng đổ xuống, cậu vừa dứt lời, Từ Chi đã lờ mờ nhìn thấy những hạt mưa dồn dập hắt lên cửa kính chắn gió. Cô thở dài, vô cùng phiền chán, "Không mang, cậu đúng là đồ miệng quạ, nói mưa là mưa."
Từ Chi rất ghét ngày mưa, thành phố nhỏ ở phía nam luôn có mưa dầm liên miên, nhất là khi bây giờ vẫn đang là mùa mưa dầm. Khi đến thời tiết này, cô luôn nhớ đến những ngày tới nhà bà ngoại khi còn nhỏ, căn phòng nhỏ tràn đầy nấm mốc, dù có xịt bao nhiêu nước hoa cũng không thể xua tan đi mùi tanh kia, còn có con chó cách vách luôn sủa lúc nửa đêm như bị điên.
Khi ấy lão Từ và Lâm Thu Điệp rất bận, cô tạm thời bị đưa đến nhà bà ngoại sống nhờ, bà ngoại có thành kiến vô cùng sâu sắc với lão Từ, vì thế cũng chẳng có thiện cảm gì với cô, ngày nào cũng chỉ cho cô ăn cơm thừa canh cặn, Từ Chi bắt đầu bị mẩn ngứa, cổ bị nổi mẩn đỏ, bà ngoại vì tiết kiệm tiền đã bôi cho cô một loại nước cỏ gì đó, kết quả đêm hôm ấy Từ Chi lên cơn dị ứng, chú hàng xóm cách vách không nói hai lời lập tức cõng cô từ trong thôn lên bệnh viện huyện, ngay cả bác sĩ còn sợ hãi nói, nếu anh chậm nửa giờ, bé gái xinh xắn này đã chết rồi.
Lão Từ nén giận nhiều năm như vậy, đó là lần đầu tiên đỏ mặt với bà ngoại, bà ngoại co rúm trong góc không nói gì. Có một thời gian dài, gia đình họ không về quê nữa. Thật ra Từ Chi biết bà ngoại không có ý muốn hại cô, mấy ngày nằm trong bệnh viện nhớ tới bà ngoại đối xử tốt với mình, chỉ là bà mạnh miệng, biết cô thích sạch sẽ, biết cô muốn qua nhà ở nên đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ từ trong ra ngoài một lần.
Một bà lão 65 tuổi, lại bị thoái hóa cột sống bẩm sinh, ông ngoại mất sớm, chỉ có mình bà lấy khăn lau những vết mốc trên tường. Ăn cơm thừa canh cặn cũng là thói quen ăn sâu bén rễ của người già, bà nuôi con mình lớn bằng cách này, không hiểu sao bây giờ lũ trẻ lại không ăn được.
Bà ngoại là người không khoan nhượng, Từ Chi biết bà ngoại ghét lão Từ chứ không phải ghét cô. Bởi vì trước khi lão Từ kết hôn với Lâm Thu Điệp, nghe nói đã có một người đàn ông giàu có trong thành phố đã theo đuổi Lâm Thu Điệp, sính lễ là vài căn hộ trong thành phố, hai người sắp đi tới bước cưới hỏi thì Lâm Thu Điệp lại bất ngờ có thai, là của lão Từ.
Cái thai xui xẻo đó chính là Từ Chi. Rất nhiều lần Từ Chi đi nghe lỏm, cũng không thể nghe được một câu chuyện cũ hoàn chỉnh từ trong miệng lão Từ, dù sao cuối cùng thì hai người họ cũng kết hôn. Căn hộ trong thành phố của bà cụ bay mất, đương nhiên phải trút hết cơn giận lên người lão Từ, Từ Chi có thể hiểu được.
Cho nên khi ấy nằm trên giường bệnh cấp cứu truyền nước, Từ Chi ngứa đến mức muốn chết cũng không thể nào chán ghét bà ngoại, cũng không có cách chán ghét lão Từ, càng không thể nào chán ghét Lâm Thu Điệp. Cô thở thoi thóp, chỉ có thể tự tẩy não mình… Cô ghét ngày mưa.
……
Không ngờ Trần Lộ Chu ở đầu dây bên kia lại nghe thấy, "Không thích trời mưa?"
Xe taxi bị chặn trong dòng xe cộ như nêm chảy về thành phố, nương theo ánh đèn cam mờ mờ ở đuôi xe có thể nhìn thấy mưa phùn lất mất, những hạt mưa thưa thớt dày đặc dần dần rơi trên cửa kính, trong khoảnh khắc, tiếng sấm rền nổ ầm ầm trên bầu trời, cuồn cuộn, mưa to như thác đổ.
Từ Chi cầm điện thoại, nhìn nước mưa chia thành những dòng sông nhỏ trên cửa kính, "Có thể nói là rất ghét, nếu biết hôm nay trời sẽ mưa, tôi sẽ không đi ra ngoài. Còn cậu thì sao?"
Không biết có phải Trần Lộ Chu cố ý tranh cãi với cô không, cậu nở nụ cười nói: "Tôi rất thích, vô cùng thích ngày mưa, trời không mưa tôi sẽ không ra khỏi cửa."
"……" Từ Chi tưởng tượng, "Chắc không phải cậu thích đi bộ dưới mưa chứ, nhìn lên bầu trời một góc 45 độ, nói như thế, cậu sẽ không biệt được đâu là nước mưa đâu là nước mắt, cũng không cảm thấy buồn, đúng không? Trần đại thi nhân?"
Mưa đến, mưa xối xả bao trùm vùng ngoại ô thành phố Lâm, Trần Lộ Chu cảm giác có một giọt nước mưa lạnh băng rơi xuống mặt, bèn ngẩng đầu lên nhìn, phủi bủi trên tay, dùng ánh mắt ra hiệu cho Nghiêm Nhạc Đồng bên cạnh, chuẩn bị đứng lên rời đi. Nghe thấy Từ Chi nói vậy, cậu trực tiếp cười ra tiếng, cười đến mức vai run, hỏi lại: "Cậu đã trải qua chuyện gì vậy hả, Từ Chi."
Từ Chi thở dài, như thể cô đã trải qua thật, "Chuyện cũ không nên nhắc lại."
Bầu không khí rất tốt, hai cậu đều rất hài hước, nhưng có thể trả lại điện thoại cho tôi không? Phùng Cận thật sự không nghe nổi nữa, "Em gái Từ à, điện thoại của tôi. Hai cậu nhanh…" Suy nghĩ một chút rồi lại nói, "Thôi, cậu hỏi xem bao giờ cậu ta về đi."
Lúc này Từ Chi mới nhớ ra, nói với người bên kia, "Tôi trả điện thoại cho Phùng Cận đây, cậu ấy hỏi bao giờ cậu kết thúc, tối nay có muốn ăn khuya cùng nhau không?"
"Trời mưa to cậu còn ăn khuya?"
"Để xem đã, chắc là mưa rào, nhanh tạnh thôi, giờ đã nhỏ rồi."
Trần Lộ Chu ừ một tiếng, giọng lạnh lùng, "Về rồi nói sau, lúc đến khách sạn chắc cũng tầm 11 giờ."
"Vậy tắt nhé."
"Từ Chi." Bên kia lại gọi một tiếng.
"Hả?"
"Tôi để ô trong túi của Phùng Cận, lúc xuống xe nhớ che, trên đầu có vết thương, đừng để bị mưa ướt." Mưa rơi tầm tã, Trần Lộ Chu và Nghiêm Nhạc Đồng chậm rãi chạy vào trong lều.
Từ Chi không ngờ cậu lại chu đáo như vậy, "Cậu biết trời sẽ mưa sao?"
Trần Lộ Chu thấy thời tiết buổi chiều có chút không đúng, đoán chừng buổi tối sẽ mưa, hỏi Phùng Cận có mang theo ô không, rồi mượn ô của Nghiêm Nhạc Đồng, bảo Phùng Cận đi trước, nhưng con người cậu từ trước đến nay chưa bao giờ đứng đắn quá ba câu, "Đã nói trời không mưa tôi không ra khỏi cửa mà, không lừa cậu. Cúp máy đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!