Edit, Beta: Rum.
Trần Lộ Chu lạnh lùng àmột tiếng.
Sau đó Trần Lộ Chu không trả lời, tiền cũng bị tịch thu. Từ Chi đặt điện thoại lên bàn, nhìn chằm chằm hồi lâu, không hề có động tĩnh gì.
Dòng người trên đường đông như nước, khách trước cửa từng sạp hàng nhiều vô số kể, mùi hương tràn ngập, vài mùi hương nồng quyện vào nhau, đậu hũ thối, bún ốc… Toàn bộ con phố chứa đầy mùi đồ ăn, dầu mỡ, trong cuộc nói chuyện đều là dầu bọt, quả thực làm người ta muốn lấy một cái máy hút bụi thật lớn ra để hút hết chỗ dầu khói này.
Từ Chi không ăn gì.
Phùng Cận và Thái Oánh Oánh gọi hai bát mỳ chua cay, sau khi ăn được hai miếng thì không động đũa nữa. Phùng Cận vẫn chưa từ bỏ ý định, hưng phấn đi gọi một bát trà bơ về, uống một ngụm, trực tiếp phun ra, "Đệch mợ, nếu không phải tôi từng uống trà Tây Tạng rồi, mẹ nó tôi sẽ nghĩ trà bơ khó uống thật đấy. Thảo nào lần trước lúc tôi đi Tây Tạng, hướng dẫn viên du lịch bức xúc nói với tôi rằng có rất nhiều du khách uống trà bơ giả ở nơi khác, rồi cho rằng trà bơ ở Tây Tạng rất khó uống, nói như thế nào cũng không chịu thử. Sau khi uống thử mới biết, rất nhiều loại trà bơ ở các con phố ẩm thực đều là lừa đảo, trà bơ thật có vị ngọt của cam, còn đây là cái gì, tôi tưởng mình đang uống rượu Đại Hồng Bào của bố tôi ấy chứ."
"Thật sao?" Thái Oánh Oánh không uống được, cô ấy cảm thấy hơn mặn hơn trà bình thường một chút, uống vào có vị chát, hơn nữa càng uống càng khát, cô ấy uống thử một ngụm trong bát của Phùng Cận, "Này, Tây Tạng có vui không?"
Phùng Cận cảm thấy tích cách của Thái Oánh Oánh khá trưởng thành, thấy cô không thèm để ý, bản thân mình cũng không có gì gọi là không được tự nhiên, có trường hợp nào mà cậu ta chưa từng thấy đâu. Lần trước đi du lịch còn ở chung một lều trại với con gái, đó là do tình thế ép buộc, chỉ đơn thuần mượn lều trại của người ta một đêm, bằng không có lẽ cậu ta đã bị đông cứng ở trên núi rồi.
"Đương nhiên rồi, còn cậu thì sao, cậu thích đi du lịch không?" Phùng Cận hỏi lại.
Thái Oánh Oánh cười, "Thích chứ, ai mà chẳng thích đi du lịch, nhưng mà bố tôi không cho phép đi xa, nên tôi và Từ Chi ít ra ngoài tỉnh lắm, thỉnh thoảng tôi sẽ đi công tác với bố qua mấy nước thôi."
Công việc của viện trưởng Thái rất bận, vài năm trước ông ấy phải chạy đôn chạy đáo giữa các nước, bây giờ vẫn không thể thoát khỏi công việc, cũng không yên tâm để Thái Oánh Oánh đi chơi một mình nên cứ vào dịp nghỉ đông hoặc nghỉ hè, ông sẽ tống cổ Thái Oánh Oánh đi đến lớp học thêm hoặc là ở sơn trang của Phó Ngọc Thanh tránh nóng.
Từ Chi cũng vậy, từ nhỏ đến lớn cô gần như không rời khỏi tỉnh S, Thái Oánh Oánh bị động, còn cô là chủ động, đi ra ngoài chơi quá tốn kém.
Phùng Cận nói xong câu này liền buông bát, linh cảm lóe lên, cổ họng không giấu được lời nói, "Tôi có một người bạn, tuyệt đối không phải bịa ra đâu, thật ra là bạn của người anh em tốt của tôi, cũng chơi nhiếp ảnh, lần sau sẽ giới thiệu cho các cậu làm quen. Cậu ta trâu bò lắm, những bức ảnh chụp năm lớp 10 đã được tạp chí thu nhận. Hơn nữa, lần trước tôi đi Tây Tạng chơi một chuyến, đài truyền hình thành phố đã sử dụng đoạn phim gốc về Cao Tây của cậu ta để tuyên truyền đó."
Thái Oánh Oánh cảm thấy thật lợi hại, nhưng trong đầu chỉ có một suy nghĩ, "Đẹp trai không?"
Phùng Cận định nói, cậu muốn hỏi cái này thì hỏi đúng người rồi, nếu cậu nói cậu ta không đẹp thì chẳng còn ai đẹp trai nữa, người này từ bé đã là hot boy, con gái thích cậu ta giống như chùm nho dưới giàn, tất cả đều thành chùm.
"Đẹp trai thì có đẹp." Phùng Cận nói.
Thái Oánh Oánh nửa tin nửa ngờ, lại cúi đầu uống một ngụm trà bơ, cô ấy nhanh chóng quen thuộc với người này, không còn vẻ dè dặt với Phùng Cận nữa, "Hầy, thôi đi, đẹp trai trong mắt đám con trai các cậu không cùng một kiểu với con gái chúng tôi."
Phùng Cận hiểu lầm, "Tôi biết, các cậu thích kiểu thần tượng nhỏ chứ gì."
"Thần tượng bọn tôi cũng thích, nhưng mà gần đây tôi bị một người vô cùng đẹp trai chỉnh lại gu thẩm mỹ rồi, mà cũng không phải chỉnh, là nâng cao tiêu chuẩn thẩm mỹ." Thái Oánh Oánh nhìn con phố dài mênh mang, bầu trời lúc này đã hoàn toàn tối màu, người trên đường ghé vào cửa hàng nhiều hơn, ruồi muỗi cũng nhiều, vo ve bên tai. Thái Oánh Oánh dùng tay phẩy đi, thở dài nói, "Bây giờ tôi nhìn ai cũng giống như nhìn thấy dưa vẹo táo nứt vậy, đáng sợ, thật đáng sợ, nếu cứ như vậy thì tìm bạn trai kiểu gì."
Vừa dứt lời, chiếc điện thoại Từ Chi đặt trên bàn vang lên, chính là người khởi xướng dựa vẹo táo nứt.
Trần Lộ Chu: Ở thành phố Lâm?
Từ Chi: Ừ.
Trần Lộ Chu: Ở phố ẩm thực?
Thấy vậy, Từ Chi vô thức quay đầu nhìn xung quanh, mặc dù nơi này biển người tấp nập, nhưng Từ Chi nhìn qua đã biết là cậu không có ở đây. Cậu rất dễ nhận ra, chính là người trắng nhất, cao nhất trong đám đông.
Từ Chi: Sao cậu biết?
Từ Chi: À.
Trần Lộ Chu: Tôi tới tìm cậu?
Trần Lộ Chu: Gặp mặt nói chuyện.
Từ Chi không nghĩ tới điều này, vốn cho rằng Trần Lộ Chu cùng lắm sẽ nói qua WeChat.
Từ Chi: Ở đây có rất nhiều người, môi trường cũng tệ, hơi ồn ào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!