Chương 30: Bạn bè, trò chuyện

Edit, Beta: Rum.

Phí trò chuyện.

Trước khi đi, Từ Chi ngồi trước máy tính suy nghĩ thật lâu, lão Từ bưng một ly sữa bò bước vào, thấy cô hiếm khi mặt mày ủ ê, liền cong chân ngồi xuống mép giường hỏi cô, "Có tâm sự?"

Chẳng lẽ là vì thằng nhóc Trần Lộ Chu kia?

Sau khi Từ Chi từ chỗ lão Phó trở về, cả người hoàn toàn thay đổi.

Lần sau đợi thằng nhóc đó tới tái khám, để xem ông có giết chết nó hay không.

"Kể với bố nào." Lão Từ đặt ly sữa xuống, bày ra tư thế muốn trò chuyện.

Bây giờ là ban đêm, ngọn đèn trên đầu giường hoảng loạn sáng lên, vầng trăng như chiếc mâm ngọc, sạch sẽ soi sáng ngoài cửa sổ. Từ Chi ngẩng đầu lên nhìn, thở dài nhàn nhạt, "Bố à, bố nói xem con người tồn tại là vì cái gì?"

Từ Quang Tễ phát hiện mấy năm nay Từ Chi rất thích nghiên cứu một vài vấn đề liên quan đến triết học, chẳng hạn như vì sao chúng ta lại tồn tại, nếu tồn tại là vì kiếm tiền, vậy những người kiếm đủ tiền rồi có nên chết đi không?

Để giải quyết vấn đề này, mấy năm trước hai cha con họ đã có vô số lần tranh luận đến mức đầu rơi máu chảy, nước miếng văng khắp nơi, nhưng đều không có kết quả. Không biết đêm nay con bé này bị cái gì kích thích mà lại lôi vấn đề tầm thường này ra hỏi một lần nữa.

Từ Quang Tễ dựa theo lời cô nói tiếp: "Con người có đôi khi tồn tại không chỉ vì kiếm tiền, mà còn vì tiêu tiền. Giống như chú Thái của con vậy, ông ấy thích đi du lịch quanh năm, mua các loại đặc sản trên thế giới, chẳng phải lần trước ông ấy còn mang tượng gỗ điêu khắc từ Nepal về cho con sao? Nó có tác dụng gì không? Chẳng có tác dụng gì, nhưng không tiêu tiền thì trong lòng ông ấy sẽ khó chịu."

Từ Chi như suy ngẫm gì đó, tùy tiện cầm lấy quả chuối trên bàn bóc vỏ ăn, vừa ăn vừa nói thật hùng hồn: "Vậy nếu đã muốn tiêu thì tại sao phải kiếm? Mọi người sẽ hạnh phúc hơn nhiều nếu không có quá trình rắc rối này không phải sao?"

Từ Quang Tễ: "… Vậy con nói xem vì sao con phải ăn cơm, vì sao con lại ăn chuối? Vì đi *ẻ sao? Nếu bỏ qua quá trình này, con có hạnh phúc hơn khi trực tiếp ăn phân không?"

Từ Chi cắn một miếng chuối trong miệng, ánh mắt u oán nhìn ông: "Bố…"

Từ Quang Tễ cười đắc thắng, lấy trong túi ra một chiếc kính luôn mang theo bên mình, ung dung tháo mắt kính ra lau, tha thiết nói với cô: "Con người tồn tại chính là để tận hưởng sự thỏa mãn khi đạt được mong ước của bản thân, nhưng tham vọng của con người luôn tăng lên, giống như lúc con năm tuổi, mong ước của con chính là được ăn kẹo, khi ấy con rất dễ dỗ, cứ hễ không vui, chỉ cần cho con một viên kẹo là con có thể nhe răng nhếch miệng cười cả ngày.

Sau này con lớn lên một chút, bố mẹ phát hiện con ngày càng khó dỗ, ăn kẹo không thể thỏa mãn được con, con muốn đi công viên chơi, muốn mặc quần áo đẹp, mỗi ngày đều phải buộc tóc đuôi ngựa thật cao, nếu bố buộc không tốt, cả ngày hôm đó con sẽ không vui, còn muốn làm lớp trưởng, muốn ra lệnh nữa cơ."

Từ Chi nghiêng đầu nghiêm túc nhớ lại, hình như không có ấn tượng gì, vô cùng nghi ngờ bố cô đang thêm mắm dặm muối: "Hồi nhỏ con như vậy sao?"

"Có video làm chứng, bố không vu oan cho con, video tranh cử làm lớp trưởng hồi tiểu học của con bố vẫn còn giữ đó." Đến bây giờ Từ Quang Tễ vẫn nhớ những lời nói khi ấy, lên cao giọng, học cách nói của cô khi còn nhỏ, "Chào mọi người, tớ tên là Từ Chi, Napoleon từng nói rằng "Một người lính không muốn làm tướng quân thì không phải là một người lính tốt", mặc dù tớ không giàu có như Lâm Tử Viên, nhưng tớ xinh đẹp, tiền của Lâm Tử Viên có thể không cho các cậu được, nhưng sự xinh đẹp của tớ không hề giữ lại, các cậu biết rõ điều đó. Hy vọng mọi người lựa chọn tớ…"

"Được rồi, bố đừng nói nữa," Từ Chi hồi còn bé cũng rất tự luyến, nhưng không ngờ lão Từ vẫn còn giữ đoạn lịch sử đen tối này, "Đoạn băng ghi hình đó đâu rồi, mau giao ra đây."

Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Từ Quang Tễ phớt lờ cô, cúi đầu tiếp tục lau mắt kính trên tay, cười đến mức nếp nhăn trên khóe mắt hằn rõ, "Con người chúng ta đều lớn lên bằng cách này, ngay cả bố, có đôi lúc cũng cảm thấy cuộc sống thật khó khăn, quay đi ngoảnh lại đã tới ngưỡng tuổi 50 rồi, chờ con lên đại học, những ngày hai bố con ta gặp nhau cũng không còn nhiều nữa.

Bố biết là, con thi đại học xong sẽ cảm thấy trống rỗng, không biết nên làm gì có đúng không. Con người chính là vậy, suốt một thời gian gian dài đều nỗ lực vì một mục tiêu nào đó, rồi đột nhiên mục tiêu ấy hoàn thành, nhưng ta lại không biết đặt mục tiêu tiếp theo như thế nào, thì sẽ rơi vào trạng thái giống như của con vậy, luôn nghĩ rốt cuộc chúng ta tồn tại để làm gì mỗi ngày."

Từ Chi nhìn ông: "Bố, nếu con chọn đi Bắc Kinh…"

Bàn tay đang lau kính của Từ Quang Tễ thoáng dừng lại, lại nhanh chóng khôi phục trạng thái tự nhiên sau một giây, cười tủm tỉm đeo kính lên: "Thì đi thôi, Bắc Kinh rất tốt mà, con đi đâu bố cũng đồng ý, đừng lo lắng về chuyện tiền bạc, tiền sinh hoạt phí bố sẽ cho con, cũng đừng lo cho bố, bây giờ bố có thể tự nhiên nói chuyện với người khác rồi, hơn nữa còn có chú Thái mà."

Bàn tay ông đặt lên bả vai Từ Chi, hiếm khi gọi cô bằng nhũ danh, "Bé con, con càng lớn càng khó dỗ, nói đúng hơn là càng lớn càng khó thỏa mãn, ban đầu là một viên kẹo, sau này cho con cả một núi kẹo cũng không thể làm con vui, bố không dỗ được con, rồi sau này sẽ có người dỗ được con thôi. Nhưng mà, bố vẫn hy vọng người này xuất hiện trễ một chút." Thấy Từ Chi trầm tư không lên tiếng, ông lại thuận miệng nói, "Nhưng có phải điểm khoa kiến trúc của Bắc Kinh rất cao không, hay là con không muốn học kiến trúc, ừ, không học cũng tốt, bố cảm thấy con nên xem xét về ngành tài chính…"

Từ Chi: "Không phải, Trần Lộ Chu nói khoa kiến trúc của Khánh đại chỉ ở mức trung bình thôi, con muốn xem khoa kiến trúc ở Bắc Kinh Thượng Hải như thế nào."

Từ Quang Tễ: "……"

Thứ tư, Từ Chi ngồi trên xe đi sang thành phố bên, lúc ở trên xe gặp được nhiếp ảnh gia mới gia nhập… Phùng Cận.

Phùng Cận không đẹp như trong ảnh, ở bên ngoài có da có thịt hơn, nhưng không được tính là béo, cao tầm gần mét tám, cũng may là mặt mày chính trực, xương quai hàm hình vòng cung, trông rất thân thiện và không hề hung dữ, nếu lẫn trong đám người tuyệt đối không được coi là xấu, cũng thuộc hàng ngũ tuấn tú đẹp trai.

Nhưng bức ảnh cậu ta gửi cho Thái Oánh Oánh đã photoshop bản thân đến mức gần như biến thành kiểu trai đẹp cấp cao như Trần Lộ Chu, khó tránh khỏi làm Thái Oánh Oánh thất vọng. Cô ấy rầu rĩ không vui, nhưng cùng ngồi trên một chiếc xe cũng không dám biểu hiện quá rõ ràng, Thái Oánh Oánh chỉ đành nhắn Wechat cho Từ Chi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!