Edit, Beta: Rum.
Bạn trai cậu quá cùi bắp.
Hoàng hôn dần ngả bóng, trời đất hòa thành một màu, chập choạng tối, ánh đèn nê ông mờ ảo phủ lên toàn bộ thành phố.
Sau khi Trần Lộ Chu dỗ bà Liên Huệ rời khỏi, lại bị bạn rủ đi chơi bóng, nhưng không quá hai phút đã bị người bạn dựng ngón giữa đuổi ra sân, "Tối qua cậu đi ăn trộm đấy hả, không có tâm trạng thì phắn sang một bên, tôi ném bóng vào trong nước, cá heo biển còn đỡ được tốt hơn cậu."
Trong lòng Trần Lộ Chu muốn nói, không phải là cậu liếm mặt cầu xin tôi đến sao? Nhưng cậu cũng lười không muốn chọc người, vỗ vai với người bạn dựng ngón giữa, tỏ vẻ anh đây không chơi với cậu nữa, sau đó cúi xuống nhặt bóng của mình, "Đi đây."
"Đệch, đi thật đấy à."
Trần Lộ Chu cũng không quay đầu lại, chỉ phất tay, vì thế người bạn kia đập bóng, quay đầu lại nhìn những người khác, "Cậu ta làm sao vậy?"
"Hôm nay Cốc Nghiên tới chỗ cậu ta thuê, trùng hợp bị mẹ cậu ta bắt gặp."
"Kích thích thế sao? Hai người họ không bị bắt gian tại trận chứ?"
"Tôi vừa mới hỏi cậu ta. Cậu ta chẳng chịu nói gì, chỉ hỏi tôi Chu Ngưỡng Khởi bây giờ đang ở đâu."
"Ôi, dù gì Nhân Cốc Nghiên cũng là đại minh tinh, sau này muốn tiến vào vòng giải trí đó."
Lúc này Chu Ngưỡng Khởi đang ở phòng vẽ tranh, dựa vào bệ cửa sổ tám chuyện trên trời dưới đất với nhóm các em gái, ba hoa bốc phét: "Năm ngoái anh giành được sáu cái giấy chứng nhận, dù sao từ sao khi các tỉnh liên kết tổ chức thi, anh vẫn luôn tham gia, lần nhận giấy chứng nhận cuối cùng đã là tháng ba, tháng tư rồi. Những môn văn hóa anh chỉ mất hai tháng để học, không học được sâu, nhưng môn kí họa anh đứng thứ 81 toàn tỉnh…"
Nói đến đây, chiếc di động cậu ta cầm trong tay đột nhiên kêu "ting ting ting" liên tục, là âm báo tin nhắn Wechat. Chu Ngưỡng Khởi cúi đầu nhìn, đến từ Lucy. Đương nhiên đây là ghi chú cậu ta đặt, còn tên Wechat của Trần Lộ Chu rất đơn giản… Cr.
[Cr: Dưới lầu.]
[Cr: Quán nướng.]
[Cr: Chờ cậu hai phút, đói lắm rồi.]
Lúc Chu Ngưỡng Khởi xuống lầu, Trần Lộ Chu đã ngồi trong quán nướng xem phim, tai đeo tai nghe. Dựa vào số lượng bộ phim cậu đã xem, đoán chừng có thể làm một blogger về phim điện ảnh, mấy bộ phim vớ vẩn chất lượng kém cậu cũng đã xem hết.
Bố cậu, hay nói đúng hơn là bố nuôi, khi còn trẻ đã từng mở cửa hàng cho thuê băng đĩa, sau đó bị chính sách chống nội khiêu dâm của nhà nước ép phải đóng cửa ngừng kinh doanh, bố nuôi của cậu chỉ có thể mạo hiểm đi làm ăn với người ta, đã từng chạy xe kéo, mở xưởng sản xuất thuốc lá với người khác, cuối cùng phát tài ở Quảng Đông, áo gấm về làng, sự nghiệp lên như diều gặp gió, bây giờ đang ở Quảng Đông mở rạp chiếu phim, tuy nhiên cũng chỉ là một phần của sản nghiệp mà thôi.
Những ông bố bá đạo tổng tài của người khác đều sưu tầm rượu và thuốc lá nổi tiếng, còn bố của Trần Lộ Chu lại thích sưu tập băng cát sét đã ngừng xuất bản, ngày trước, độ phổ biến của những bộ phim đó khó mà tưởng tượng được.
Vì thế, bộ phim đầu tiên mà Trần Lộ Chu xem thực chất chính là phim cấp ba.
Quán nướng nhiều người, trước mặt cậu là ly cà phê đá, đôi chân vì không gian chật hẹp dưới gầm bàn mà không có chỗ để, chỉ có thể tùy ý duỗi thẳng, nghiêng ngả sang hai bên. Một cái tai nghe vắt trên cổ, bởi vì có người đến gần cậu, hỏi quả bóng dưới chân cậu có phải là bản giới hạn số lượng của đội quán quân năm ngoái, những chữ ký trên đó là thật phải không?
Cậu không nhìn di động nữa, ngẩng lên nhìn qua mấy anh trai, hỏi ngược lại, "Anh thấy giống chữ kí của ai?"
"Curry? Green?"
Trần Lộ Chu tua bộ phim nhanh thêm vài phút, ngả người vào ghế, mỉm cười, "Nghĩ gì vậy người anh em, Curry, Green có thể ký tên bằng tiếng Trung sao? Tốt xấu gì cũng nhìn ra đây là ba chữ mà."
Chu Ngưỡng Khởi nhớ ra, năm đó Trần Lộ Chu cũng dùng quả bóng này để lừa đứa em trai kiêu ngạo không cùng huyết thống của mình, khiến thằng nhóc đó thân thiết đi sau lưng cậu gọi anh trai cả một ngày trời. Sau khi biết được sự thật, thằng bé phớt lờ Trần Lộ Chu suốt một tháng, tên vô lại này còn cảm thấy mình thật vô tội, dựa vào cửa phòng em trai, không hề có ý ăn năn hối lỗi gõ cửa, "Anh cũng chưa nói đó là chữ ký của Curry, Green hay là Diêu Minh, Dịch Kiến Liên mà."
Thằng bé tức giận òa khóc dữ dội, "Có ai lại đi ký mười mấy cái tên lên bóng rổ của mình không! Đồ cuồng tự luyến!"
….
Hiển nhiên, người anh em kia cũng hơi hối hận vì sao lại tới bắt chuyện, người gì đâu vậy, lại đi ký tên của mình lên quả bóng rổ giới hạn số lượng của đội quán quân.
Lúc Chu Ngưỡng Khởi đi tới, Trần Lộ Chu cũng không thèm ngẩng đầu lên, lỗ tai còn thính hơn cả chó, "Nhà họa sĩ bận rộn xong rồi?"
Chu Ngưỡng Khởi phớt lờ sự trêu chọc của cậu, mắt nhìn quanh quán nướng đã đông nghịt, ngay cả chỗ đối diện Trần Lộ Chu đã có người chiếm mất. Chu Ngưỡng Khởi nhìn lướt qua mặt cô gái kia, hoàn toàn không quen biết, "Tôi ngồi ở đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!