Chương 29: Kiếm tiền, quan trọng

Edit, Beta: Rum.

Đừng vội tìm bạn gái.

Từ Quang Tễ nhướng mày tỏ vẻ ngầm hiểu, dài giọng nói: "Gia đình làm gì?"

Trần Lộ Chu hơi sửng sốt, chuyện này thì liên quan gì đến vấn đề của cậu, nhưng vẫn thành thật trả lời, "Làm ăn."

Từ Quang Tễ lại à một tiếng, không biết nhập cái gì vào trong máy tính, "Có anh chị em gì không?"

Trần Lộ Chu: "Có một em trai."

Từ Quang Tễ: "Đã từng đo nồng độ hoạt động của t*ng trùng chưa?"

Trần Lộ Chu: "Chưa từng."

Từ Quang Tễ liếc nhìn cậu, "Bây giờ được không?"

Trần Lộ Chu ho khan, "Tôi… Có thể thử."

Từ Quang Tễ đưa cho cậu một tờ đơn, để cậu đi nộp tiền trước. Trần Lộ Chu cầm thẻ và sổ khám bệnh đi ra ngoài, Chu Ngưỡng Khởi gấp gáp bật dậy khỏi ghế, "Bác sĩ nói như thế nào, mẹ nó cậu có bị hỏng thật không?"

Trần Lộ Chu cầm sổ khám bệnh vỗ lên ngực cậu ta, không nói một lời cầm lấy thẻ khám bệnh đi thanh toán.

Chu Ngưỡng Khởi sốt sắng đuổi theo, lòng nóng như lửa đốt, "Rốt cuộc bác sĩ nói sao hả?"

"Không biết," Trần Lộ Chu đi đến cửa sổ, giao thẻ ra, cầm lấy điện thoại chuẩn bị trả tiền, "Bảo tôi thử đo nồng độ hoạt động của t*ng trùng."

Chu Ngưỡng Khởi không dám tin: "Không thể nào, không thể nào, sao bác sĩ lại không nói gì được?"

"Hỏi trong nhà tôi làm gì, có anh chị em gì đó không," Trần Lộ Chu có chút bối rối, đừng nói là nam khoa, bình thường cậu rất ít khi bị cảm mạo hay sốt, từ nhỏ tới lớn, số lần đi tới bệnh viện chỉ đếm trên đầu ngón tay, cho nên rất hoang mang, "Cậu nói ông ấy hỏi để làm gì?"

Chu Ngưỡng Khởi huy động cái đầu bé nhỏ thông minh của mình, nguồn cảm hứng lóe lên, bừng tỉnh, "Bảo cậu đưa phong bì chứ còn gì nữa! Tôi nghe bố tôi nói rằng một số bác sĩ có đạo đức cá nhân không tốt đều sẽ làm như vậy, ám chỉ với bệnh nhân phải đưa phong bì!"

"Thật sao?" Trần Lộ Chu chậc một tiếng, muốn lắc đầu nói, "Nhìn có vẻ là một bác sĩ rất chính trực mà."

"Hay để bây giờ tôi ra ngoài mua phong bì cho cậu? Cái khác không quan trọng, chữa bệnh quan trọng hơn, rốt cuộc cái này cũng có liên quan tới hạnh phúc nửa đời sau của cậu mà." Bây giờ thái độ của Chu Ngưỡng Khởi đối với cậu là hết sức hết lòng đến chết mới thôi, hôm qua nếu không phải cậu ta làm chuyện đó, Trần Lộ Chu sẽ không phải gánh chịu cái tội này.

Trần Lộ Chu thầm nói đến mức này sao, cậu cảm thấy không nghiêm trọng tới vậy mà, chỉ là buổi sáng tỉnh dậy không giống như mọi ngày, vì thế cậu đã tìm một bộ phim để xem mà không có cảm giác gì, đoán chừng là hôm qua chơi bóng bị khuỷu tay Đàm Tư chọc vào làm bên dưới bị thương rồi. Cậu không cảm thấy có vấn đề gì, tự chăm sóc mấy ngày là sẽ hồi phục, kết quả Chu Ngưỡng Khởi chuyện bé xé ra to, nói không biết chừng sau này sẽ không dùng được nữa, nên cậu mới bốc số tới đây xem.

"Không… Dùng đi."

Dù da mặt Trần Lộ Chu dày, nhưng chuyện đưa phong bì cho bác sĩ này thật xấu hổ.

Mà không xuất được lại càng xấu hổ hơn, cuối cùng vẫn trắng tay quay trở lại phòng khám.

Từ Quang Tễ nhìn thoáng qua cậu, thừa biết mà còn cố hỏi, "Không được sao?"

Chủ yếu là chỗ hôm qua bị thương của Trần Lộ Chu còn đang hơi đau, vừa động đã đau, nên căn bản cũng không muốn, vì thế bèn ho khan, hỏi: "Nhất định phải kiểm tra cái này?"

"Không thì cậu cởi quần ra tôi xem." Từ Quang Tễ làm bộ cầm kính ở bên cạnh đeo lên.

Trần Lộ Chu cảm thấy quyết định tới đây ngày hôm nay là một quyết định ngu ngốc, đúng là đầu óc có vấn đề rồi mới nghe theo Chu Ngưỡng Khởi, "Vậy thì… Hay để tôi về nhà chăm sóc, tuần sau sẽ tới xem…."

"Cũng được," Đương nhiên là Từ Quang Tễ không miễn cưỡng, "Tôi cho cậu một vài kiến nghị, nếu tình trạng này là do chấn thương, khoảng tầm hai ngày là có thể khôi phục được, nếu trong vòng một tuần vẫn tiếp tục như vậy, rất có khả năng là dấu hiệu của sự bất lực hoặc rối loạn chức năng."

Trần Lộ Chu:?

Từ Quang Tễ nói với vẻ sâu xa: "Chính là tình trạng này, cậu phải để ý tới, cậu có bạn gái không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!