Edit, Beta: Rum.
Tại sao gần đây lại trốn tránh tôi?
Không phải Trần Lộ Chu tự cảm thấy bản thân quá tốt đẹp, mà quả thật mười mấy năm qua cậu luôn tỏa sáng và giỏi giang, có vài phản ứng tự nhiên đã trở thành thói quen. Nhưng cậu không ngờ, trong lúc cậu kém tuyệt vời nhất, lại gặp phải Từ Chi.
Hôm nay trong quán rất đông người, tụ tấp tốp năm tốp ba ngồi cùng nhau, trên bàn đặt những ly rượu đầy màu sắc và ánh nến khẽ lay động, ánh sáng kỳ lạ bắn ra các góc, giống như bông hoa màu đỏ xanh biếc, màu hồng phía đông, màu vàng phía tây, dụ dỗ khiến cho nhóm nam nữ thành thị mê muội giữa những cuộc trò chuyện.
Có lẽ là bầu không khí cho phép, Trần Lộ Chu cúp máy rồi ném điện thoại cho Từ Chi, uống ly cocktail trước mặt, nâng chân lên, hạ vai xuống, không nhìn cô mà làm bộ làm tịch ngắm nhìn cổ tay mình, cũng không biết là đang xem cái gì, vốn chỉ muốn hỏi, sao gần đây lại không tìm tôi. Lại cảm thấy hơi gấp gáp, vì thế đề tài cuộc trò chuyện thay đổi, "Dạo này bận gì vậy?"
Từ Chi thở dài, chuyện này nói ra thì rất dài, nên cô chỉ nói ngắn gọn, "Xem phim."
"Phim gì?"
"Khen tôi, cậu đề cử ấy."
Trần Lộ Chu mỉm cười, lúc này mới nhìn thoáng qua cô, khóe miệng dương lên, đôi mắt tràn đầy ý cười, "Xem thật à?"
Vì rất muốn biết kết cục, đêm hôm đó Từ Chi đã quay về tìm kiếm bộ phim để xem, nhưng đó chẳng phải là vụ án bồi thường tiền bảo hiểm kếch xù gì cả, mà là một bộ phim sitcom [1] dài hơn trăm tập. Cô bèn lên mạng tìm kiếm một lần nữa, kết quả chỉ có mỗi bộ phim này, là phim của Hàn. Cô nghĩ rằng có khả năng Trần Lộ Chu đã kể về một tập nào đó trong phim nên bắt đầu mở tập đầu tiên lên xem, ai ngờ lại bị cuốn vào, mất hai đêm để xem xong.
[1] Sitcom là phim chỉ các tình huống ứng xử và gây hài trong bối cảnh nhất định, mang tính giải trí cao. Đây là chương trình truyền hình thu hút đông đảo khán giả nhất hiện nay. Series phim kéo dài hàng chục tập, thậm chí hàng trăm tập. Phim tiến hành trong một trường quay lớn, thu thanh, dựng hình trực tiếp.
"Thế nào, giải tỏa áp lực không?"
Trần Lộ Chu cười hỏi.
Cậu rất thích bộ phim này, mỗi năm sẽ xem một lần, nhất là khi tâm trạng không tốt, đạo diễn hài hước lạnh lùng xử lý các chi tiết rất tự nhiên, nếu người khác hỏi thì cậu sẽ đề cử, bởi vì cậu luôn cho rằng, chia sẻ những bộ phim và bản nhạc yêu thích cũng giống như chia sẻ thức ăn, là một sự cám dỗ đối với thế giới tinh thần.
Từ Chi gật đầu đồng cảm, cô phát hiện ra gu của mình đã bị Trần Lộ Chu làm ảnh hưởng mất rồi, nếu là trước kia, loại phim sitcom này cô sẽ không xem, chưa nói tới nội dung nhàm chán, nhưng cách đạo diễn này quay rất có chiều sâu, mỗi một tập đều có câu chuyện cũ nhỏ trong đó, nhân vật thoạt nhìn không hề liên quan đến nhau nhưng lại hoàn toàn liên kết, khán giả tự mình gỡ bỏ mọi tình tiết.
"Còn có phim nào tương tự vậy muốn đề cử không?"
Từ Chi rất tò mò, rốt cuộc người này nhàn rỗi tới mức nào, đã xem bao nhiêu bộ phim truyền hình và điện ảnh mà có thể tìm được những bộ phim truyền hình ít nổi tiếng như vậy.
"Có, sau này sẽ nói cho cậu biết."
Trần Lộ Chu nghĩ bụng, sao có thể nói hết cho cậu trong một lần được.
Từ Chi: "Được thôi, chính xác thì kết cục của bộ phim đó là gì?"
Trần Lộ Chu thở dài, nhìn cô rồi mới từ từ kể, "Trên mạng đầy rẫy quá khứ "tồi tệ" của cô ấy, thậm chí còn có nhân viên giao hàng tung tin, nói tính tình của cô ấy cũng không tốt, đôi lúc rất thô lỗ với bọn họ, những lời bình luận nhỏ nhặt đó cứ thế tuôn ra như hồng thủy, thậm chí ngay cả bản thân cô ấy cũng nghi ngờ, không biết liệu mình có phải là loại người như họ nói hay không, vì từ nhỏ đã được gia đình và chồng bảo vệ quá tốt nên cô ấy chưa bao giờ đối mặt trực tiếp với bản tính con người.
Cuối cùng, trong nỗi đau mất chồng và vật lộn với bản thân, cô ấy đã uống thuốc ngủ tự sát. Đạo diễn sử dụng kết mở vì khi cô ấy tự sát, bên phía cảnh sát cũng đã kết án là chồng cô ấy chết do tai nạn, cô ấy được bố mẹ kịp thời đưa tới bệnh viện, cảnh phim cuối cùng dừng lại máy theo dõi nhịp tim, không rõ là sống hay chết."
Tên bộ phim đó là gì thì Trần Lộ Chu thật sự đã quên mất rồi. Quay bộ phim này thật sự rất áp lực, không thể nói là quá xuất sắc, là phong cách nhất quán của Hàn Quốc, cứ khi nào rảnh rỗi nhàm chán cậu sẽ mở lên xem. Nếu không phải Từ Chi nhắc đến, thì cậu cũng không nhớ ra nội dung tương tự như vậy.
"Khả năng chịu đựng áp lực thấp như vậy sao?" Từ Chi cảm khái.
"Nói như thế này," Trần Lộ Chu bóc một viên đậu phộng rồi ném vào trong miệng, thấp giọng nói, "Phù hợp với giả thiết của đạo diễn, có thể lý giải rằng, từ nhỏ cô ấy đã được gia đình bao bọc quá cẩn thận, sau khi lớn lên, gặp được mối tình đầu là chồng mình, người chồng cũng rất bảo vệ cô ấy, có thể nói là cô ấy thuận buồm xuôi gió, những người xung quanh đều là người tốt.
Giờ lại xảy ra chuyện như vậy, chồng vừa chết, bố mẹ tuổi tác đã cao, không thể bảo vệ cô ấy được nữa, người tốt xung quanh đều biến thành người xấu, gục ngã cũng là điều dễ hiểu."
"Vậy cậu nói xem, con người gục ngã là tốt, hay không gục ngã là tốt?" Từ Chi hỏi, "Hoặc nói là, trong lòng mỗi người chúng ta đều có một bức tường, tôi cũng không biết bức tường này là gì, có người là cha mẹ, có người là con cái, cũng có người là tiền tài danh vọng. Giả sử nếu bức tường trong lòng cậu sụp đổ, thì cậu sẽ làm gì?"
Trần Lộ Chu thầm nghĩ, trong lòng tôi đâu chỉ có một bức tường, trước mặt tôi chính là bức tường nam đâm cũng không thủng.
"Vấn đề này để tôi nghiên cứu rồi sẽ trả lời cậu."
"Được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!