Chương 27: Kiểm tra bề mặt

Edit, Beta: Rum.

Ừm, tôi là Trần Lộ Chu.

Trong phòng chiếu phim yên tĩnh đến lạ thường, ánh sáng mờ nhạt phản chiếu lên khuôn mặt hai người, bầu không khí ít nhiều có chút ái muội, chỉ là cách kể chuyện hơi mất hứng.

"Dưới sự truy lùng và điều tra cả ngày lẫn đêm của cảnh sát, cuối cùng Lương Mỗ cũng để lại dấu vết, anh ta thừa nhận mình đã mua một con dao quân đội Thụy Sĩ trong siêu thị, sau khi giết vợ, đã ném vào bể tự hoại…."

Trong mười kỳ án lớn trái với đạo trời, vụ án đầu tiên chính là giết vợ và lừa đảo, Từ Chi xem khá chú tâm, con dao này chính là bước đột phá, nếu không Lương Mỗ sẽ rất khó phải đền tội. Cô nghĩ, nếu cảnh sát không tra ra được con dao quân đội Thụy Sĩ này, hoặc nói là, Lương Mỗ ăn trộm con dao của một nhà khác, mà người đó lại là người cù lần, đến nay cũng không biết nhà mình bị mất trộm dao, vậy sẽ không tìm được chứng cứ gây án quan trọng nhất, hơn nữa Lương Mỗ còn có chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo, vậy chẳng phải sẽ lấy được tiền bảo hiểm sao?

"Cậu nói xem……"

Trần Lộ Chu nhìn chằm chằm màn hình, mặt vô cảm ngắt lời cô: "Phạm pháp."

"Không phải……"

Trần Lộ Chu: "Tử hình."

Từ Chi kiên trì bày tỏ quan điểm của mình, "Không phải, cậu nói xem thật sự trùng hợp như thế sao, buổi sáng mua bảo hiểm, buổi tối người đã không…."

Trần Lộ Chu dựa vào ghế sô pha, nhìn thoáng qua cô, "Sao lại không? Tự sát hay là tai nạn? Nói như thế này đi, cho dù có người đàn ông sẵn sàng chết vì cậu, giúp cậu lấy được khoản tiền bất chính này, công ty bảo hiểm cũng không bồi thường tiền tự sát. Nếu thật sự có người nào xui xẻo buổi sáng mua bảo hiểm, buổi tối đã gặp chuyện ngoài ý muốn thì cậu chính là người đầu tiên mà cảnh sát nghi ngờ. Muốn lấy được số tiền này, cậu phải phối hợp với bao nhiêu cuộc điều tra cậu biết không.

Chờ khi cậu có được số tiền đó thì thể xác và tinh thần của cậu đã rất kiệt quệ rồi, tôi sợ cậu không có mệnh mà hưởng." Cậu nâng một cánh tay đặt lên lưng ghế sô pha, nghiêng người về phía Từ Chi, ánh sáng màn hình phủ lên gương mặt hai người họ, giọng nói trầm thấp mê ly, "Có từng xem một bộ phim chưa?"

Từ Chi chăm chú lắng nghe, cung kính nói, "Ngài nói đi."

Trần Lộ Chu nhìn thấy tài đức của cô thì không nhịn được cười, "Của Hàn Quốc hay Nhật Bản thì tôi không nhớ, nói tóm lại là một bà chủ gia đình, người chồng mua bảo hiểm với số tiền lớn cho cô ấy, tầm một tháng sau thì người chồng mất, nguyên nhân cái chết là đang đi chơi với bạn thì rơi xuống hồ chứa nước trong lúc đánh bắt cá và chết đuối. Sau đó cảnh sát vào cuộc điều tra, phát hiện vào đúng một tháng trước, người chồng mua bảo hiểm cho vợ với một số tiền lớn, cảnh sát cảm thấy chuyện này không đơn giản nên đã tiến hành tra xét người vợ. Đôi vợ chồng quen biết nhau từ lúc học cấp ba, lên đại học yêu nhau, tốt nghiệp mấy năm thì kết hôn, tình cảm rất mặn nồng. Người vợ không có động cơ gây án nên công ty bảo hiểm phải bồi thường, nhưng thời gian mua bảo hiểm vẫn quá trùng hợp, công ty bảo hiểm chậm chạp không chịu bồi thường. Thậm chí chỉ vì một câu nói không mang tính xác thực của hàng xóm "Một tuần trước tôi nghe thấy hai vợ chồng họ cãi nhau, hình như chồng cô ấy đã đánh cô ấy…."."

"……"

"Hơn nữa còn có những lời khai rối loạn và một vài điểm đáng ngờ, cảnh sát mãi không chịu kết án, thậm chí công ty bảo hiểm còn thuê thám tử tư đi theo dõi cô ấy, điều nay khiến cuộc sống và tinh thần của cô ấy bị quấy nhiễu nặng nề. Cô ấy trở nên đa nghi, chờ đến lúc nhận được tiền bồi thường thì đã bị tra tấn không ra hình người nữa rồi. Mà trong lúc này, rất nhiều người trên mạng đã phân tích về khả năng cô ấy có giết chồng mình hay không, vài người tự xưng là bạn học cấp hai, cấp ba, còn có một vài người bạn ngoài đời sôi nổi tung tin, nói cô ấy có thể làm chuyện đó, nói cô ấy từng ăn trộm đồ của bạn cùng bàn năm cấp hai, hồi đi học rất thích mách lẻo với giáo viên, giật bồ của bạn thân, muốn kể hết quá khứ vinh quang và ô nhục của cô ấy ra để cho công chúng xem xét."

Lòng hiếu kỳ của Từ Chi bị khơi dậy, không kiềm chế được dịch người về phía trước, học theo cậu, cũng đặt cánh tay lên lưng ghế sô pha, ánh mắt sạch sẽ sắc bén nhìn thẳng vào cậu: "Kết quả thì sao? Rốt cuộc cô ấy có giết chồng không? Có lấy được tiền bồi thường không?"

Dưới ánh đèn mờ sặc sỡ của bộ phim, đôi mắt ấy tỏa sáng, như thế có những con bướm đang bay, chuyển động nhẹ nhàng, cũng có sự háo hức lập lòe nhìn cậu.

Là tò mò thật.

Trần Lộ Chu nghĩ bụng, phục rồi, tùy tiện kể một câu chuyện cũ mà còn hứng thú với nó hơn cả tôi.

Tính tình đại thiếu gia nổi lên, quay đầu đi, lãnh đạm nhìn chằm chằm màn hình phim trắng bệch: "Không nói cho cậu biết, tự đi mà xem."

Từ Chi lấy điện thoại ra, mở mục ghi chú, muốn nhớ tên: "Được, vậy cậu nói tên cho tôi biết đi."

Trần Lộ Chu ngẫm nghĩ, nhìn thoáng qua cô, "Khen tôi."

"…." Từ Chi nhìn cậu, vẻ mặt đầy nét hoang mang, lướt nhìn từ trên xuống dưới một lượt, từ từ đánh giá, sau đó nói ra một sự thật rõ ràng, "Cậu rất đẹp trai."

"Cảm ơn," Khóe miệng Trần Lộ Chu cong lên, "Nhưng mà, tên bộ phim là, khen tôi."

Từ Chi: "……"

Giữa chừng, Trần Lộ Chu ra ngoài nhận điện thoại, khi trở về thấy Từ Chi đang chăm chú xem phim, rượu trong chai đã gần như cạn, ngồi xuống hỏi: "Uống ngon không?"

Chỗ ngồi gần hơn lúc nãy, ngay vị trí chính giữa, chỉ cách Từ Chi có hai nắm tay.

Vụ án thứ ba là một vụ ngộ sát, Từ Chi xem rất thích thú, gật đầu nói: "Ngon lắm, cậu mua ở đâu vậy, tôi xem nơi sản xuất hình như là Tây Ban Nha?"

Tôi có thể mua ở đâu được? Cả đêm tôi bay sang Tây Ban Nha mua cho cậu chắc? Nghĩ cái gì vậy, cậu quan trọng đến thế sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!