Edit, Beta: Rum.
Cách theo đuổi của tôi tệ hại như vậy sao.
TV ở siêu thị đang phát tin dự báo thời tiết của đài Kháng, Khánh Nghi là vùng đất điển hình của Giang Nam, hằng năm, người dân thường chống lũ vào tháng sáu, bảy, tám, Trần Lộ Chu vừa mua xong đồ bước ra, đứng bên đường nhìn thấy bọn họ thu hồi biển quảng cáo, cất dọn bồn hoa trên ban công… Trời đã xẩm tối, ánh hoàng hôn cứ thế buông xuống, ánh trăng như phủ lên một vầng sáng, ánh sáng cuối cùng hắt lên đường phố vắng lặng.
Mưa to tạnh, ráng chiều hòa vào trong hình dáng của những căn nhà, lối đi bộ phủ đầy những cành khô lá úa bị nước mưa đánh sập, cảnh đìu hiu.
Trần Lộ Chu một tay cầm theo chai rượu, một tay đút trong túi quần, chậm rãi bước đi, những chiếc lá rụng bị cậu dẫm lên tạo ra tiếng "xoạt xoạt".
Bởi vì chưa tới thời gian nóng nhất của mùa hè nên lúc này ban đêm còn rất lạnh, sau khi đi một đoạn đường, cánh tay cậu nổi lên một lớp da gà mỏng.
Thật ra con người của cậu rất nhàm chán, nhìn không ra dáng người, nhưng cậu chưa bao giờ làm chuyện đi quá giới hạn, bởi vì sợ bố mẹ nuôi lo lắng, cũng sợ phụ lòng mong mỏi của bọn họ, càng sợ họ không nhìn thấy được giá trị trên người cậu. Ngay cả bố mẹ ruột còn có thể vứt bỏ cậu, huống hồ gì là bố mẹ nuôi không cùng huyết thống, cảm giác an toàn là thứ không ai có thể cho cậu được.
Vậy nên cậu không dám khác người, cậu phải làm mọi thứ trong khả năng của mình một cách tốt nhất, đấy chính là giá trị của cậu. Học nhiếp ảnh là vì bà Liên Huệ thích chụp ảnh, bà luôn không ngừng nói với cậu về những nhiếp ảnh gia trong đài truyền hình; xem điện ảnh và chơi flycam là vì Trần Kế Thân thích, trong nhà ngoại trừ cậu ra, không ai có thể tán ngẫu với ông về Frank. Thật ra ông càng thích hợp làm biên kịch hơn với những pô ảnh treo ngược kỳ dị.
Cậu không lãng mạn, chỉ là vì ăn nhờ ở đậu nên rất biết cách nhìn người, dù bố mẹ nuôi đối xử với cậu rất tốt, nhưng chung quy vẫn không thắng nổi quan hệ huyết thống đặc biệt kia. Bọn họ mong cậu tốt, lại sợ cậu quá giỏi, giỏi hơn Trần Tinh Tề, lấy đi tất cả những thứ vốn thuộc về thằng bé, nên muốn đưa cậu ra nước ngoài, vung tiền là có thể chọn một trường đại học rác rưởi, học đại một chuyên ngành nào đó, mài mòn góc cạnh và chí khí trên con người cậu, rồi lại đưa cậu về, từ đó về sau nghe theo mọi thứ sắp đặt của bọn họ?
Lẽ ra từ lâu cậu phải biết rằng, trên đời này không có cơm trưa miễn phí, tất cả đều là viên đạn bọc đường.
Giờ này không có xe buýt, Trần Lộ Chu cầm theo chai rượu, ngồi ở trạm xe buýt một lát, bên cạnh có một người tàn tật đang quỳ, đôi chân ngắn ngủi của người nọ trần trụi nằm trên mặt đất, ở đó có dán một tờ giấy cùng mã QR, người cha bị bệnh máu trắng cần được điều trị khẩn cấp. Cậu thở dài, lôi di động ra quét 50 tệ, cũng phải thôi, tốt xấu gì tay chân cậu cũng lành lặn, đầu óc cũng không ngu ngốc, hiểu cuộc sống này, cũng còn có thời gian để ngắm hoa xuân và trăng thu.
"Cảm ơn." Nghe thấy âm thanh thông báo WeChat, thanh niên quỳ trên mặt đất nói với cậu.
Trần Lộ Chu nhàn nhạt ừ một tiếng, cậu nghĩ mình không cần phải nói đừng khách sáo, dù sao quan hệ giữa họ chính là cho đi, đúng là anh ta nên nói cảm ơn.
Cậu gọi một chiếc DiDi rời đi, ngồi trên xe, nhìn chàng thanh niên kia đang quỳ thẳng, ánh mắt từ đầu tới cuối không hề ngẩng lên. Cậu đóng cửa xe lại, nghĩ thầm, thế giới này rốt cuộc là như thế nào?
Là chiến trường dành cho những người dũng cảm, hay là nơi thay thế tấm chân tình và chân tình?
Trò chuyện với người lái xe trên đường một lúc Trần Lộ Chu liền im lặng, có lẽ người lái xe cảm thấy cậu thú vị nên cả đường đi đều lải nhải nói với cậu về kinh nghiệm làm giàu của những người bên cạnh mình, "Buổi tối tôi thường lái DiDi để kiếm thêm, ban ngày tôi đi làm ở công ty địa ốc, vợ tôi đang mang thai, muốn kiếm thêm chút ít ấy mà. Có lẽ cậu còn nhỏ, sau này kết hôn rồi sẽ biết, nhất là sinh con, chỗ nào cũng cần dùng đến tiền.
Thanh niên bây giờ có ai mà không làm nghề tay trái đâu, tôi còn có một đồng nghiệp làm kinh doanh nhỏ, trong bộ phận của tôi còn có cô bé ban ngày đi làm, tối về nhà viết tài khoản công chúng để kiếm tiền tích góp, còn có người quay video trong công ty phát sóng trực tiếp nữa cơ, dù sao bây giờ muốn kiếm thật nhiều tiền, thiếu gì cách. Giống thằng bé bên cạnh khu nhà tôi này, vừa mới tốt nghiệp đại học đã mua được hai căn hộ, còn là trả hết một lượt nữa cơ."
Có tài kinh doanh cũng là một chuyện rất lợi hại. Trần Lộ Chu vừa nghĩa vừa lướt vòng bạn bè trên điện thoại, thấy bức ảnh đăng trên vòng bạn bè của Từ Chi, phía dưới ghi tên cậu, vì thế cậu thuận tay bấm vào vòng bạn bè của cô.
Xem ra Từ Chi đã kéo cậu vào nhóm nào đó rồi, những bài đăng trước kia của cô cậu đều có thể nhìn thấy.
……
Từ Chi: "Xem bài thi Ngữ Văn của em họ mình, nguyên nhân chết của Lâm Đại Ngọc (1), em họ viết báo cáo khám nghiệm tử thi là do ngã chết. Mình mới hỏi làm sao thằng bé biết, nó nói, em gái Lâm từ trên trời rơi xuống…. Mình dạy kèm không nổi nữa."
(1) Lâm Đại Ngọc, tên tự là Tần Tần, là nhân vật hư cấu, một trong bộ ba nhân vật chính trong tiểu thuyết Hồng lâu mộng, tác giả Tào Tuyết Cần.
Từ Chi: "Bị lão Từ mắng, vì chuyện lần trước của em họ. Sau này em họ có nhờ mình dạy làm bài tập, mình từ chối, mình nói chị sẽ bị hói đầu nếu cứ tiếp tục dạy kèm cho em mất, tìm bố của em đi. Em họ nói không được, bố em nói rằng mỗi lần dạy kèm cho em xong đều bị choáng đến mức gần như mất việc. Mình mới nói là tìm việc thì dễ, nhưng bị hói thì khó trị.
Thằng bé ngốc này thế mà lại đi nói lại với bố của nó…."
Từ Chi: "Ngày đầu tiên năm 18 tuổi, muốn đưa một món quà cho lão Từ, cảm ơn ông ấy đã đưa mình tới thế giới này. Lão Từ nói không cần, ngày đầu tiên năm 18 tuổi, bố cũng muốn đưa một món quà cho con, bóc ra thì là một bức tranh, là bức tranh mình vẽ khi còn nhỏ, không ngờ lão Từ lại giữ lâu như vậy, thật là cảm động. Kết quả lão Từ nói, chúc mừng con đã thành niên, chào mừng con đến với thế giới của người trưởng thành chúng ta, 18 tuổi có nghĩa là con không được hưởng quyền được bảo hộ của trẻ vị thành niên nữa, con đã có đầy đủ năng lực hành động. Mình mới hỏi ông ấy sau đó thì sao, ông ấy nói là, tờ giấy này con có thấy quen không, là dấu tích của một vị đại sư nào đó, con biết bây giờ giá trị của ông ấy trên thị trường là bao nhiêu không? Khi còn nhỏ, con không biết vẽ nguệch ngoạc lên đó, bây giờ bố có thể đòi con bồi thường rồi, bắt đầu làm việc đi thôi nhóc con…"
Từ Chi: "Một câu hỏi: Nếu nói, mình bỏ đỉa vào trong cơ thể mình, liệu mình có biến thành quỷ hút máu không…."
Bên dưới còn có Thái Oánh Oánh trả lời: "Có thể thử."
Trần Lộ Chu đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, buồn cười, không ngờ vòng bạn bè của Từ Chi lại là phong cách này.
**
Quả thật cơn bão lớn nhanh chóng ập đến, khi xuống xe, Trần Lộ Chu rõ ràng cảm nhận được gió rất mạnh. Không biết có phải do nhiều cây cối trong núi không, tiếng gió xào xạc trong rừng cây, có cây như sắp bị bật gốc đến nơi, vừa bước vào cổng lớn của sơn trang, tiếng rít gào đã bị ngăn cách phía sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!