Chương 25: Kiểm tra bề mặt

Edit, Beta: Rum.

Mọi con đường đều dẫn đến thành Rome.

Nói thân quen thì đúng là nói quá, thật ra là một người con của lãnh đạo trong đài cũng chuẩn bị xuất ngoại, trùng hợp là chọn cùng một nước, dẫu sao Trần Lộ Chu cũng là con trai, hơn nữa hai bên đều hiểu tận gốc rễ của nhau, nên liền giao cho cậu chăm sóc cô gái nhà người ta. Chuyện này Trần Lộ Chu không thể nào từ chối được, vì thế thản nhiên ngồi trên bàn ăn, từ đầu đến cuối đều không ngẩng mặt nhìn lên, ngay cả người ta trông như thế nào cũng không biết, tiếng Wechat trong điện thoại vang lên không ngừng, Liên Huệ trừng mắt nhìn cậu vài lần, cũng không thấy cậu bớt lại.

Ở bên này, Chu Ngưỡng Khởi nhìn Từ Chi đấu trí đấu dũng với Trần Tinh Tề, cầm di động trên tay tùy thời báo cáo tình hình chiến đấu với Trần Lộ Chu.

Cr:[Cậu nói Từ Chi dẫn nó đi đâu cơ?]

Chu Ngưỡng Khởi:[Khu rửa chân, Từ Chi nói chân thằng bé quá bẩn, cô ấy thật sự không thể bước vào căn phòng đó được. Mặt Trần Tinh Tề tức đến tái đi rồi, cậu nói ở nhà cậu có ai dám ghét bỏ thằng bé như vậy không?]

Cr:[…. Trẻ nhỏ đang lớn, bẩn cũng là điều bình thường, đi tới khu rửa chân làm gì.]

Chu Ngưỡng Khởi:[Cậu không đi làm quen sao?]

Cr:[Cậu có bệnh sao, tôi không nói thân quen, là có người nhờ tôi chăm sóc.]

Một lát sau, Chu Ngưỡng Khởi lại nhận được một tin.

Cr:[Nghe nói tôi đi làm quen, cô ấy thật sự không nói gì?]

Chu Ngưỡng Khởi:[Có chứ, cô ấy hỏi cậu còn muốn làm ăn hay không? Cô ấy còn đang chờ bàn bạc tiếp đó, chẳng phải tối qua hai người đi uống rượu với nhau sao? Không xảy ra chuyện gì chứ?]

Bàn tiếp con mẹ cậu.

Cr:[Nói chuyện đơn thuần thôi, hóa đơn AA, đơn thuần đến mức không thể trong sáng hơn, được chưa, hỏi nữa sẽ chặn cậu.]

Người lớn hai nhà còn đang nói chuyện, kẻ xướng người họa, lo nghĩ hẹn sau này có dịp được nghỉ sẽ cùng sang Liverpool thăm bọn nhỏ rồi cùng đi du lịch. Cô gái bên cạnh bị nhắc đến mà đỏ mặt tía tai, nghe đúng như thật sự thân quen. Không biết có phải là do suy nghĩ nhiều hay không, cô ấy mập mờ nghe ra vài ý tứ khác. Nhưng cô ấy đã có bạn trai rồi, chỉ là không dám nói cho bố mẹ, bạn trai cô ấy cũng quyết định sẽ cùng đi Liverpool với cô.

Lúc này chỉ có thể yên lặng nhìn anh chàng đẹp trai ngồi bên này, không ngờ dì Liên lại có đứa con đẹp trai như vậy.

Trần Lộ Chu gần như không động đũa, cậu không tiếp tục phản ứng Chu Ngưỡng Khởi, tiện tay mở Wechat của Từ Chi ra, mới nhất vẫn là tin nhắn cậu thu hồi, cô không trả lời, cũng không hỏi cậu thu hồi cái gì.

Cậu lãnh đạm nhìn chằm chằm điện thoại dưới gầm bàn, ngón tay nhanh chóng gõ chữ vào khung chat, cậu quen dùng 26 phím, cho nên tốc độ gõ của hai tay rất nhanh.

— Cậu không có chút cảm giác nào với tôi?

Gõ xong, mặt vô cảm nhìn nửa ngày trời, chậm chạp không nhấn nút gửi đi.

Mãi đến khi bà Liên Huệ gọi cậu, Trần Lộ Chu mới mệt mỏi thở dài, xóa nó đi, đáp: "Dạ?"

Bà Liên Huệ hạ đũa, "Bố con về rồi, tạm thời chú Lưu sẽ đưa chủ nhiệm Dương về đài mở cuộc họp, con lái xe đến sân bay đón bố con đi, tiện thể đưa Hạ Tuệ Tiêu đến trạm tàu điện ngầm luôn, con bé hẹn bạn chiều nay đi mua sắm."

Quay đi quay lại một hồi, hóa ra mục đích của bà Liên Huệ là bố cậu đã về, nghĩ thầm cũng chưa đến mức vội vã cho cậu đi làm quen. Trần Lộ Chu không nhanh không chậm đứng lên, "Được, cậu đi theo tôi."

"Đi đi, nhớ về sớm đấy."

Trần Lộ Chu chậm rãi lái xe ra khỏi gara, Tuệ Tuệ cũng không chủ động nói chuyện với cậu, luôn nhắn Wechat với ai đó, lúc sắp đến trạm tàu điện ngầm, đối phương vô cùng lo lắng gọi điện thoại tới, là một giọng nam, Tuệ Tuệ nhanh chóng nói mình sắp đến rồi tắt máy.

"Bạn trai?"

Tuệ Tuệ không ngờ cậu sẽ chủ động nói chuyện với mình, "Ừ, cậu đừng nói cho bố mẹ tôi biết nhé, bọn tôi định cùng sang Liverpool, nên cậu đừng lo lắng, sang đó rồi sẽ không làm phiền cậu đâu."

Trần Lộ Chu cảm thấy vẫn nên giải thích một chút, chậm rãi giẫm vào phanh khi đến đèn giao thông, khuỷu tay thong thả gác lên cửa sổ xe, nhìn cô ấy nói: "Trên bàn ăn không phải nhắm vào cậu, là chuyện giữa tôi và mẹ tôi."

"Dì Liên khá tốt," Tuệ Tuệ nói, "Thật ra dì ấy rất tự hào vì cậu, thường xuyên khoe cậu rất ưu tú với mẹ của tôi ở chỗ làm, mẹ tôi nói dì ấy mạnh miệng thế thôi chứ tâm rất mỏng. Bầu không khí vừa rồi giữa hai người sặc mùi thuốc súng, làm tôi cứ tưởng quan hệ của hai người căng thẳng lắm chứ, thật ra có thể thấy được là dì ấy rất quan tâm cậu."

"Tôi biết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!