Edit, Beta: Rum.
Nếu ly hôn thật, cũng theo đuổi.
Chu Ngưỡng Khởi: Mẹ nó có lẽ cậu nên ngậm miệng lại đi, không ai nghe thấy cậu gì nói đâu.
Nhưng trong lòng cậu ta ít nhiều gì cũng hơi nhảy số. Tên chó này chẳng bao giờ nói ra được những điều ngọc ngà gì cả. Thành thật mà nói, danh tiếng của Trần Lộ Chu được chia ra làm hai cực.
Chu Ngưỡng Khởi nhớ lại hồi cấp hai, trên QQ có một mục nổi tiếng có tên là ấn tượng bạn bè. Bình luận ẩn danh, dù quen hay không quen đều có thể viết lên tấm nhãn. Trần Lộ Chu có rất nhiều bạn bè, tấm nhãn của cậu cũng đa dạng, ngoài trừ vẻ đẹp trai không thể bàn cãi, bề ngoài hot boy ra thì những mặt khác, thứ hỗn tạp gì cũng có, hơn nữa những từ dùng khi ấy đều rất hay….
Cái gì mà Lưu Xuyên Chu, Lỗ Lộ Tu, những nhân vật manga anime trâu bò đều sửa thành tên của cậu.
Chu Ngưỡng Khởi không thích xem manga anime lắm, cậu ta biết Rukawa Kaede [1], nhưng chưa nghe thấy Lỗ Lộ Tu [2] bao giờ, vì thế khi ấy đã tò mò lên mạng search thử, không thể không nói, nhân vật này còn khá xinh đẹp, quả thật Lỗ Lộ Tu rất đẹp trai, cũng rất trâu, nhưng khi đặt nó lên người Trần Lộ Chu thì thật sự là nằm giữa hai cái tốt.
[1] Hình minh họa Rukawa Kaede:
[2] Lỗ Lộ Tu hình như là anh này.
Nhưng cũng có người mắng mỏ hơi quá đáng, cậu cứ như vậy, hiểu và giả vờ bối rối, từ trước tới nay chưa bao giờ xin lỗi thật lòng, điều đó làm Trần Tinh Tề phát cáu. Lúc nào cũng nói một câu không hề chân thành, "Được, anh sai rồi, anh xin lỗi mày". Trong đầu có khi lại nghĩ là "Ầy, mày đúng là cùi bắp, có thế thôi mà cũng tức giận".
Chẳng bao giờ được quá ba câu nghiêm túc.
Cậu rất biết đùa, từ trước tới nay chưa từng nghĩ người khác có thích đùa hay không, nên nói chuyện chẳng bao giờ cố kỵ. Chu Ngưỡng Khởi thầm nghĩ, hừ, bây giờ thì cậu đạp phải ván sắt rồi, xứng đáng.
Dọc đường đi, Từ Chi hoàn toàn phớt lờ cậu, Chu Ngưỡng Khởi trở về phòng hả hê bắt đầu trả đũa: "Đã như vậy rồi mà còn muốn theo đuổi người ta?"
Cả ngày nay Trần Lộ Chu chưa nhét được gì vào bụng, có hơi đói, định tìm xem có gì để ăn không, thật sự là không có, đi tới quán bar nhâm nhi hai đĩa đậu phộng cũng được, đang định hỏi xem Chu Ngưỡng Khởi có đi hay không, nghe thấy cậu ta khiêu khích, cũng lười không muốn rủ rê nữa, đổi dép lê định tự mình xuống lầu, thơ ơ đáp lại: "Ai nói tôi muốn theo đuổi cô ấy?"
Ủa, hình như là vậy, Chu Ngưỡng Khởi sửng sốt, "Vậy cậu dỗ cả buổi làm gì."
"Cậu giận tôi cũng dỗ," Trần Lộ Chu quẹt dép lê, tự rót cho mình cốc nước, "Chuyện này phải trách cậu."
"Con người ai cũng có ba việc gấp, nếu đổi lại là cậu thì cậu có thể nhịn?"
"Cậu nhìn xem tôi có dám uống nước không?" Lúc này Trần Lộ Chu mới uống nước, dựa vào cạnh bàn nói, "Hai cô ấy đều là con gái, chút tự giác này cũng không có?"
"Được rồi, lần sau cùng hai cô ấy ra ngoài, tôi không uống nước là được rồi chứ gì." Chu Ngưỡng Khởi thật sự bị cậu quấn lấy, "Cậu không theo đuổi thật sao, tôi cảm giác khẩu khí của hai người rất hợp đó."
"Ừ." Trần Lộ Chu buông ly nước, cầm lấy di động, chuẩn bị xuống lầu, "Chờ tôi xuất ngoại về rồi nói sau, nếu cô ấy còn chưa kết hôn, thì có thể thử xem."
"Còn nếu đã ly hôn thì sao."
"Cậu mong người ta tốt hơn một chút được không?" Cậu bổ sung thêm, "Nếu ly hôn thật, cũng theo đuổi."
"Đệch, cậu nghĩ cũng xa quá rồi đó, là tôi thì tôi sẽ yêu đương trước, cho sướng." Chu Ngưỡng Khởi vô tâm nói rồi đi rửa mặt.
Chuông gió ở cửa quán bar kêu leng ca leng keng, vô cùng rõ ràng trong đêm tối yên tĩnh. Trần Lộ Chu vừa đi vào, Từ Chi đã nhận ra ngay, ngẩng đầu nhìn về phía cửa, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng lúc này không muốn nhìn thấy nhất.
Thật ra chẳng liên quan gì tới chuyện ban nãy, chỉ là Từ Chi có tật giật mình, không biết vì sao, có lẽ là vì cậu không uống rượu, thật mất hứng.
Lối vào của quán bar là một quầy bar góc vuông, trên quầy bar đặt một số chậu hoa đã héo rũ, Từ Chi theo bản năng dùng chậu hoa che đi chính mình, che khuất tầm mắt của cậu.
Trần Lộ Chu vừa vào đã nhìn thấy cô. Lòng bàn tay hướng xuống đất, cũng không biết cô trốn cái gì, nhưng con người Trần Lộ Chu cũng rất thức thời, nếu người khác không muốn nói chuyện với cậu, cậu cũng không tiến lên làm người ta phải ngại.
Vì thế cậu tìm một vị trí gần đó ngồi xuống.
Chưa kể gương mặt rất bắt mắt của Trần Lộ Chu, hành động gọi nước chanh ba lần liên tiếp cũng khiến anh trai ở quán bar có ấn tượng sâu sắc với cậu, không nhịn được mà đùa với Trần Lộ Chu, "Anh chàng đẹp trai, có phải cậu thích đậu phộng của chúng tôi không?"
Trần Lộ Chu cảm thấy người này quá trâu bò, vậy mà cũng có thể nhìn ra được, sợ rằng chính là cảnh sát nằm vùng ở đây, vì thế lại hỏi, "Chỗ của các anh còn gì ăn được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!