Edit, Beta: Rum.
Đàn ông, phụ nữ, người già, trẻ nhỏ, người da đen Châu Phi…
Nếu nói trong cuộc sống có rất nhiều khoảnh khắc, thì một ngôi sao băng sẽ là khoảnh khắc mà ai cũng muốn vươn tới nắm bắt nhất.
Khoảng khắc Từ Chi quay đầu lại đó, trong màn đêm đen kịt vô biên phía sau lưng, ngôi sao băng giống như mũi tên lửa giận dữ bốc cháy, một lần nữa mang theo nguyện vọng của mọi người bay ra khỏi bầu trời, rồi đột nhiên vụt qua sau lưng cô.
……
Trần Lộ Chu chụp vài tấm ảnh, hầu như tấm nào cũng chụp được, cậu cúi đầu chậm rãi kiểm tra, vài tấm ảnh ghép lại với nhau để lật trang giống như một tệp ảnh động, khoảnh khắc ngôi sao băng rơi xuống và cô quay đầu nhìn lại, từng lần một, đều được như ý dưới đôi bàn tay của cậu. Từ Chi buộc tóc đuôi ngựa cao, tóc trên trán tán loạn dưới ánh sao trời, ảnh chụp hơi mờ, nhưng lại có cảm giác lười biếng mơ hồ khó tả, cũng không cần phải làm mờ đi.
Phía sau là những vì sao lấp lánh trên bầu trời, cô gái dưới bầu trời đầy sao với vẻ mặt ngơ ngác, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy.
Còn rất ăn ảnh. Ngũ quan và đường nét trên khuôn mặt Từ Chi mềm mại và sạch sẽ, ngoại trừ cặp mắt trong veo, sắc sảo kia thì diện mạo không hề có tính công kích, thoạt nhìn chính là em gái ngoãn ngoãn dịu dàng nhà bên, khó trách Chu Ngưỡng Khởi luôn gọi cô là em gái.
Nhưng cô lạnh lùng hơn em gái nhiều, ít khi cười, cũng hiếm khi tức giận, không phân biệt được dữ hay không dữ, hầu như không có cảm xúc.
Trần Lộ Chu chưa từng thấy người nào lạnh lùng như vậy.
So với trận mưa sao băng Fegasus, trận mưa sao băng này rất nhỏ, còn có rải rác vài viên không ai đợi, cũng may hôm nay thời tiết tốt, mọi người có thể vui vẻ ra về. Bầu trời lại khôi phục vẻ bình yên lộng lẫy thường ngày, núi Minh Linh hoàn toàn yên tĩnh, chim chóc cô tịch đứng trên ngọn cây, tiếng lá cây thổi xào xạc rõ ràng bên tai.
Đoán chừng là bầu trời sao đêm nay cũng hiếm thấy, bọn họ cũng không vội vã rời đi, Thái Oánh Oánh cũng giống như Từ Chi, mải mê suy nghĩ muốn nướng cá ở đây.
"Cậu vừa chụp tôi ư?" Từ Chi muộn màng nhận ra.
Lúc này Trần Lộ Chu đang dùng tới giá ba chân, định chụp một bức ảnh toàn cảnh bầu trời đêm, lầm bầm ừ một tiếng, "Góc ở bên cậu tương đối đẹp."
"Vậy cậu gửi ảnh cho tôi đi, tôi muốn đăng lên vòng bạn bè." Từ Chi nói.
Ngón tay thon dài của Trần Lộ Chu nâng camera, đang điều chỉnh tiêu điểm vặn vòng lấy đến nét vô cực, cúi đầu khẽ hỏi, "Cậu mà cũng đăng lên vòng bạn bè?"
Từ Chi nhìn bầu trời sao trong ống kính của cậu, cậu thật sự rất biết cách tìm góc độ, không hiểu sao lại nhìn cậu một cái, khó hiểu với câu hỏi này: "Sao tôi lại không?"
Bởi vì tôi đã thấy.
Không chờ Trần Lộ Chu nói tiếp, Từ Chi đã phản ứng lại, "À, cậu xem vòng bạn bè của tôi."
"Chỉ nhìn thôi, không có ý gì khác."
"Tôi biết," Từ Chi giúp cậu nhặt nắp ống kính vừa bị cô va phải trên mặt đất lên, "Tôi đăng lên vòng bạn bè đều chia nhóm, có lẽ là cậu không nhìn thấy đâu."
Trần Lộ Chu: "……"
Nói đi, một cô gái mười tám, mười chín tuổi sao lại thanh tâm quả dục như vậy hả.
Từ Chi lấy điện thoại lấy ra, chân thành nói: "Hay để tôi thêm cậu vào nhé? Sau đó cậu gửi ảnh qua cho tôi? Tôi sẽ ghi nguồn là cậu chụp."
Trần Lộ Chu, một người đăng lên vòng bạn bè chưa bao giờ chia nhóm, cậu không hiểu vì sao trong thời buổi này, còn có người không phải hải vương mà cũng chia nhóm đăng lên vòng bạn bè. Cậu nghi ngờ cô xây ao thả cá, nhưng mà không có chứng cứ, cũng rất khinh thường.
"Cậu muốn thêm thì thêm, hỏi tôi làm gì." Trần Lộ Chu chỉnh tiêu cự cả nửa ngày, định quay sang đổi một cái ống kính dài, thành thạo gỡ ống kính xuống, đưa tay về phía cô, giọng điệu không tốt lắm, "Đưa tôi nắp ống kính."
Từ Chi ngồi xổm trên mặt đất, ngoan ngoãn duỗi tay đưa qua.
Thái Oánh Oánh vừa rửa sạch sẽ cái giá xong, vui vẻ chuẩn bị quay về nướng cá, nghe thấy bọn họ nói chuyện, liền tức giận trừng mắt nhìn Trần Lộ Chu, "Sao cậu lại hung dữ với cậu ấy nữa rồi?"
Trần Lộ Chu lấy một cái ống kính dài từ trong túi, lật nắp ống kính lên, phớt lờ Thái Oánh Oánh, vừa thành thạo chỉnh máy ảnh, vừa giả nhân giả nghĩa rũ mắt nhìn Từ Chi, "Tôi hung dữ với cậu?"
Từ Chi bao dung gật đầu, "Ừ, ban nãy hơi hung dữ một xíu, bởi vì nắp ống kính hả? Cậu nói kiểu số máy cho tôi đi, tôi sẽ đền cho cậu một chiếc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!