Edit, Beta: Rum.
Từ Chi, quay đầu lại nhìn tôi.
"Xem ra cô ấy thật sự không có hứng thú với cậu rồi." Chu Ngưỡng Khởi còn đổ thêm dầu vào lửa.
"Ừ, quả thật cô ấy không có hứng thú gì với tôi." Trần Lộ Chu ném điện thoại lên giường, tiếp tục thay bảng điện cho chiếc flycam, nói bằng giọng điệu không cảm xúc, "Thế nên, cậu có mắt chút đi, sau này đừng nói linh tinh trước mặt cô ấy nữa."
Chu Ngưỡng Khởi gật đầu, còn tưởng rằng sức quyến rũ của đồ chó má nhà cậu là vô hạn, có thể ăn cơm riêng với nhau thì ít nhiều gì cũng có chút mờ ám chứ, thôi được rồi, sau này không trêu chọc cậu nữa. Thật là một đứa trẻ đáng thương.
Trần Lộ Chu thu dọn đồ đạc xong, hai khuỷu tay chống lên đầu gối, dáng vẻ như gió đông thổi qua tai ngựa, nhìn chằm chằm đôi giày mới lấy ra khỏi vali, dường như đang do dự, xem có nên đi giày hay không.
Chu Ngưỡng Khởi nhìn thấy, "A, màu này được đấy chứ. Là đôi lần trước cậu mua phải không? Tôi thấy cậu đi được có mấy lần, chẳng phải từ trước tới nay cậu không thích những màu sặc sỡ như thế này sao?"
"Cậu có phiền không hả," Cậu cúi đầu, nói từng chữ một, "Cần, cậu, quản, tôi, chắc?"
OK. Hiển nhiên là Trần đại thiếu gia không vui rồi. Chu Ngưỡng Khởi là kẻ thức thời vì tuấn kiệt, buổi tối còn trông đợi cậu chụp ảnh rồi đăng lên vòng bạn bè mà, vì thế cậu ta làm động tác ngậm miệng lại.
10 giờ, hai người khiêng thiết bị xuống lầu, Trần Lộ Chu vẫn mặc cả cây đen, trên lưng đeo chiếc túi xách to sụ, giày không đổi, vẫn là đôi màu đen sạch sẽ kia. Trái lại là Chu Ngưỡng Khởi, không biết có phải dưới sự dẫn dắt của Trần Lộ Chu mà mặc quần áo rực rỡ sắc màu, giống như cây thông Noel hay không. Thế nên khi đám Từ Chi vừa xuất hiện, trước tiên nhìn thấy Chu Ngưỡng Khởi: "Sáng quá đấy, anh Chu."
Chu Ngưỡng Khởi học lại một năm, lớn tuổi nhất, Thái Oánh Oánh gọi vậy cũng không sai.
Từ Chi mượn xe của Phó Ngọc Thanh, muốn đến nơi ngắm mưa sao băng cần phải đi qua một đoạn đường núi nữa, Trần Lộ Chu đặt thiết bị vào trong cốp xe, thời điểm chuẩn bị kéo cửa xe ngồi vào ghế lái, thấy Từ Chi chậm chạp không bước lên.
"Sao hả? Muốn lái xe?" Cậu đứng phía sau, lười biếng hỏi cô. Con người cậu đúng là rất nguy hiểm, sao cứ thích thăm dò ranh giới của pháp luật vậy hả.
Từ Chi quay lại nhìn cậu, "Không có, tôi đang nhớ lại xem xe này đã đổ xăng chưa, lần trước đi về cậu đã đổ xăng cho chú Phó chưa vậy?"
Trần Lộ Chu kéo cửa xe ra, cúi người vào trong thử khởi động, lại trở ra, "Đủ, ngày mai tôi cũng muốn xuống núi một chuyện, tiện thể sẽ đổ xăng cho ông ấy."
"Mai cậu lại xuống núi? Để làm gì?" Từ Chi vừa mở cửa xe vừa hỏi.
Không có hứng thú với tôi thì đừng hỏi nhiều.
Trần Lộ Chu không trả lời, thắt chặt dây an toàn, phó lái Chu Ngưỡng Khởi cũng tò mò hỏi, "Ngày mai cậu muốn đi đâu?"
Xe chậm rãi khởi động, Trần Lộ Chu đánh tay lái, ừ nhẹ, "Đi gặp mẹ tôi."
Nói xong, nhìn thấy hai con mắt sáng rực cửa Từ Chi qua gương chiếu hậu, lập tức ra oai phủ đầu ho một tiếng, nói: "Lần này không được, sau này có cơ hội sẽ giới thiệu cho hai người làm quen."
Trần Lộ Chu con mẹ nó cạn lời, nào có ai đi giới thiệu mẹ mình cho người khác làm quen đâu.
Từ Chi "ồ" một tiếng rồi không nói gì. Trần Lộ Chu chậm rãi nhìn cô qua gương chiếu hậu, cũng không muốn nói gì.
Cáu kỉnh gì đấy.
Lái xe vào ban đêm cũng thật kích thích, đặc biệt là đường núi, xung quanh đều là màu đen, chỉ có ánh trăng mỏng manh, đèn xe không chiếu sáng được xa, đường núi ngày càng nhỏ hẹp, thỉnh thoảng lại có một con mèo hoàng chạy ra làm kinh hãi lòng người. Có lẽ đây là lần đầu tiên Trần Lộ Chu lái xe vào buổi đêm, vài người trong xe đều cảm thấy hồi hộp, Chu Ngưỡng Khởi cùng Thái Oánh Oánh mỗi người một tay thấp thỏm lo sợ túm lấy tay cầm trên nóc xe, nhưng trông Từ Chi có vẻ bình tĩnh hơn.
Cũng đâu có đáng sợ đến mức ấy, Chu Ngưỡng Khởi và Thái Oánh Oánh chỉ tổ phá hỏng bầu không khí, cỏ ven đường bị gió thổi lung lay mà cũng khiến hai người họ hô to gọi nhỏ, Từ Chi thật sự không chịu nổi nữa, ra đòn sát thủ: "Nếu không thì Trần Lộ Chu, cậu xuống đi, để tôi lái cho."
Chu Ngưỡng Khởi và Thái Oánh Oánh quả thực hoảng sợ, trăm miệng một lời, "Không được! Cậu chưa có bằng lái mà!"
Từ Chi như ông cụ non nghiêng đầu nhìn bọn họ, "Vậy hai người yên tĩnh chút đi, ồn ào quá đấy."
Trần Lộ Chu không thèm để ý mà bẻ tay lái: "Chu Ngưỡng Khởi, cậu ngồi đằng sau đi, cậu làm ảnh hưởng đến tôi lái xe."
Chu Ngưỡng Khởi nhún vai, mặt biểu cảm "tôi ảnh hưởng tới cậu tán gái chứ gì", lại nghĩ bụng, tâm tư của cậu không đơn thuần đâu Trần Cẩu Cẩu, nhưng cậu ta cũng rất từ giác, "Từ Chi, hai chúng ta đổi chỗ đi. Có người chê tôi phiền."
Từ Chi nhìn Trần Lộ Chu, tuy nhiên người này không thấy cô, còn đang chuyên chú lái xe, "À, được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!