Edit, Beta: Rum.
Nói chuyện thì cứ nói, động tay động chân làm gì.
Hoàng hôn đỏ rực lấp ló sau những ngọn đồi xanh, ráng chiều rực rỡ nơi núi rừng, chẳng thèm để ý tới những phiền muộn trong lòng các thiếu niên nơi trần gian, nó luôn thản nhiên và yên lặng tỏa ra ánh hào quang mà vốn nên có.
Thật ra Trần Lộ Chu cũng không cảm thấy mình thích cô quá nhiều, nhưng đúng là nhiều năm rồi, đây là lần đầu tiên cảm nhận được một chút cảm giác, loại cảm giác này rất khó miêu tả, giống như ngày mùa hè được uống một ly nước đá dưa hấu, cũng như nước canh hầm sủi nhẹ vào mùa đông, có thì tốt, mà không có cũng được. Thiếu niên tuổi 18-19 tuổi, ở độ tuổi đầy tò mò về người khác phái, tất nhiên cũng bị cảm giác xao động ấy làm mới mẻ.
Trần Lộ Chu gửi một tin nhắn Wechat cho Chu Ngưỡng Khởi.
Cr: [Tôi đi ăn cơm với cô ấy, cậu tự giải quyết bữa tối đi.]
Chu Ngưỡng Khởi trả lời cực nhanh, vài giây sau đã gửi tin nhắn thoại tới. Trần Lộ Chu lười nghe, không nhấn vào mà cất điện thoại vào trong túi, tựa vào bể cá, cúi đầu hỏi Từ Chi đang nghịch cá, "Muốn ăn gì?"
Ngón tay Từ Chi chọc vào bể kính, thầm nghĩ trong lòng, bán cá cảnh nhiệt đới ven đường cũng là một hạng mục kinh doanh, nghe thấy cậu hỏi liền ngẩng đầu: "Còn cậu thì sao, có thích ăn gì không?"
"Không có," Trần Lộ Chu bước ra ngoài, "Những thứ muốn ăn ông chủ Phó đều không làm."
Từ Chi đi theo sau, "Cậu nói thử xem, tôi có thể hỏi chú Phó giúp cậu xem có cung cấp được không."
"Không cần đâu," Trần Lộ Chu từ chối lòng tốt, "Thứ tôi muốn ăn đều là thực phẩm rác, người phẩm cách như ông chủ Phó, tôi không nên hạ thấp phẩm cách của ông ấy thì hơn."
Hai người đi ra bên ngoài, có lẽ nhìn thấy hoàng hôn màu đỏ còn treo chót vót trên đỉnh núi, bỗng nhận ra bây giờ không phải là thời điểm ăn cơm, Trần Lộ Chu vô thức giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, quả nhiên mới bốn giờ chiều, nhà ăn của sơn trang đoán chừng còn chưa mở cửa.
Từ Chi cũng ý thức được, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ gương mặt cô, nhưng nhìn vẫn sạch sẽ, mấy sợi tóc trên trán bị gió thổi bay tán loạn, "Có phải còn sớm quá không."
Não tôi chập mạch, sao não cậu cũng bị chập vậy.
Nhưng con người có lúc chính là như vậy, ngay từ đầu có lẽ cũng không có quyết định này, chuyện ăn cơm vốn không nằm trong kế hoạch của cậu, nhưng nếu đã hẹn xong, nếu cuối cùng lại không ăn, thì trong lòng sẽ cảm thấy khó chịu.
"Cậu đói không? Không đói thì đi uống gì đó trước thôi," Cằm Trần Lộ Chu hướng về chiếc chuông gió nhỏ đang kêu leng keng ở quán bar Tiểu Trúc bên cạnh, "Quán bar bên đó mở rồi kìa."
"Được."
Hai người vừa đặt mông ngồi xuống ghế, Trần Lộ Chu đưa menu cho Từ Chi, nhân lúc cô gọi đồ uống, cậu nhàm chán dựa vào ghế, ấn vào tin nhắn thoại của Chu Ngưỡng Khởi rồi chuyển sang dạng văn bản, cậu sợ tên ngốc này sẽ nói ra lời ngu ngốc nào đó.
Chu Ngưỡng Khởi:[Tôi đã quá coi thường sức quyến rũ chó má này của cậu.]
Cậu lười đáp, tắt màn hình rồi đặt điện thoại xuống bàn, duỗi tay cướp lấy menu trên tay Từ Chi, "Uống nước giải khát đi, tối nay còn phải ngắm sao băng, uống rượu tôi sợ cậu không thấy rõ."
Từ Chi dầu mỡ không ăn cướp trở lại: "Tửu lượng của tôi vẫn ổn, sẽ không say đâu."
"… Tùy cậu."
Con sâu rượu, lười quản cậu.
Trần Lộ Chu tựa vào ghế, cũng cầm cuốn menu ở bàn bên cạnh tới đây, xem một hồi rồi vẫn gọi một ly nước chanh.
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Từ Chi cảm thấy cậu rất có kỷ luật, đẹp trai, không uống rượu, không hút thuốc lá, hai lần tới quán bar đều chỉ uống nước chanh, xem ra người mẹ kia nuôi dạy cậu rất tốt, bà Lâm Thụ Điệp cũng rất thích uống nước chanh, sáng nào cũng phải làm một ly.
"Cũng cho tôi nước chanh đi." Từ Chi đóng menu lại.
Cậu còn có tinh thần bắt chước người khác nữa cơ à. Trần Lộ Chu ném menu qua một bên, sau đó không biết nên nhìn về phía nào, chậm rãi nhìn quanh quán bar một vòng, cuối cùng vẫn đỗ lại trên Từ Chi, phát hiện người này đang nhìn cậu chăm chú, trái tim giống như bị người ta khẽ vờn qua, cậu trực tiếp hỏi, "Nhìn tôi làm gì, menu ở trên mặt tôi?"
"Bình thường cậu không có sở thích xấu đúng không?" Từ Chi chân thành đặt câu hỏi.
Trần Lộ Chu cũng chân thành trả lời, "Xem phim không tính, vậy thì không có. Hỏi cái này làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!