Chương 20: Cùng nhau, ăn cơm không?

Edit, Beta: Rum.

Ừm.

Lúc Từ Chi đi tới phòng trà, Phó Ngọc Thanh đang nói chuyện phiếm cùng Trần Lộ Chu, cậu ngồi ở vị trí giống lần trước, bên cạnh là flycam. Trong phòng trà lượn lờ khói đàn hương, một sợi tóc đen quanh quẩn trước mặt hai người, Phó Ngọc Thanh vừa châm trà cho cậu, vừa thuận miệng hỏi: "Cậu với Từ Chi bằng tuổi phải không?"

Trần Lộ Chu tựa vào lưng ghế, cậu rất hiểu lễ nghi uống trà, thời điểm Phó Ngọc Thanh rót trà cho cậu, còn biết khép năm ngón tay lại thành quyền, lòng bàn tay úp xuống, nhẹ nhàng gõ ba cái lên mặt bàn cảm ơn, cúi đầu nhìn xuống chén hỏi: "Cô ấy sinh năm nào?"

Phó Ngọc Thanh buông ấm trà, ngẫm nghĩ, "97, hình như sinh vào đầu tháng 7, còn cậu thì sao?"

À, Cự Giải.

"Cô ấy hơn tháng, cháu tháng 11." Trần Lộ Chu nâng chén trà lên uống một ngụm nhỏ và nói.

"Ồ, vậy cậu phải gọi con bé bằng chị."

Trần Lộ Chu thiếu chút nữa bị sặc, nửa ngụm trà bị mắc kẹt trong cổ họng, thầm nói, thôi đi, cô ấy thì là chị cái gì.

"Năm nay cậu cũng thi đại học sao?" Phó Ngọc Thanh hiếm khi nhẹ nhàng nghịch quả hạch đào trong tay, lại hỏi, "Muốn thi vào trường đại học nào? Học nhiếp ảnh?"

Trần Lộ Chu theo bản năng nhìn flycam dưới mặt đất, mỉm cười, "Không ạ, đó chỉ là thú vui thôi, cháu định ra nước ngoại."

"Ra nước ngoại có gì hay, mấy người trẻ các cậu ở tuổi này chỉ biết hướng ra nước ngoài thôi." Phó Ngọc Thanh quen kiểu cười mỉm, đây là bệnh chung của những người trung niên, ngẩng lên thấy Từ Chi bước vào, lập tức chào đón, "Từ Chi, cháu tới đúng lúc lắm, cháu nói cho cậu ấy biết, trong nước mình có bao nhiêu trường đại học tốt đi."

Trần Lộ Chu vừa nghĩ cần gì cô ấy nói, vừa thờ ơ quay đầu lại, quả nhiên, phía sau có người đang đứng, cậu không nói nên lời thu hồi tầm mắt lại, sao ở đâu cũng có thể gặp nhau vậy, không thể để yên sao. Cậu uống trà xong, cũng không giải thích gì, nói với Phó Ngọc Thanh, "Không còn việc gì thì cháu xin phép về trước, ảnh thì phải về cháu mới cắt được, mấy ngày sau sẽ gửi cho chú."

Phó Ngọc Thanh cũng không hề ép buộc, thu lại chén trà của cậu, "Được rồi."

Nhưng người vừa mới đi, ông lại chỉ thẳng mặt nói với Từ Chi, "Chú cảm thấy thằng nhóc này hình như không thích cháu, vừa rồi nói chuyện với chú vẫn đang bình thường mà."

Từ Chi cũng ngây thơ khó hiểu, quay đầu lại nhìn theo hướng cậu rời đi, đáp nhẹ, "Vốn dĩ hai bọn cháu cũng không thân, hơn nữa ra nước ngoài hay không là quyết định của người ta, chú đừng lúc nào cũng nghĩ người ta sính ngoại nữa."

Phó Ngọc Thanh chuyển câu chuyện: "Vậy còn cháu, chú nghe bố cháu nói, cháu thi không tệ hả, đã suy nghĩ kỹ sẽ học trường nào chưa?"

Từ Chi thở dài, "Không có gì bất ngờ xảy ra thì chắc sẽ là Khánh đại ạ, cháu không muốn tới nơi khác, chủ yếu là phiền toái. À đúng rồi, chú Phó, chú có muốn thử livestream không?"

"Livestream?"

Từ Chi nói: "Vâng, bây giờ gọi là làng phát sóng, thúc đẩy phát triển nông nghiệp, là livestream hái lá trà, sao lá trà, như vậy thị trường tiêu thụ sẽ rộng lớn hơn."

"Trông chú trông có giống thiếu tiền không?" Phó Ngọc Thanh đổ nước trà lạnh đi, ngậm điếu thuốc trong miệng, "Cái đầu nhỏ của cháu suốt ngày chỉ biết nghĩ đến kiếm tiền, không thể nghĩ tới cái khác sao?"

"Giúp? Cháu coi trọng việc làm ăn của chú thì có, cháu học tập Trần Lộ Chu đi, một chàng trai lớn đầu rồi, tư tưởng tinh thần phong phú hơn cháu nhiều, lãng mạn biết bao, cả ngày chụp hoa cỏ gà vịt mà cũng không thấy cậu ta mở miệng đòi tiền, tuổi của mấy đứa bây giờ nên nói về những giấc mộng to lớn như biển rộng, chứ không phải vội vã ở đây nói chuyện tiền nong với chú."

"Có mà chú không muốn đưa tiền cho cậu ấy thì có." Từ Chi không ngại nói thẳng, "Làm vậy không được đâu, cậu ấy vất vả chụp cả một ngày trời cho chú, chú phải trả cậu ấy tiền."

"Thằng nhóc đó cũng chưa nói gì mà." Phó Ngọc Thanh rất biết cách tránh né, trêu Từ Chi, "Cháu ở đây lải nhải dài dòng làm cái gì?"

**

Trong phòng.

Trần Lộ Chu mở máy tính lên chuẩn bị cắt ảnh, nhưng máy tính kia lại không mang theo, cái này chỉ có thể cắt thô, Trần Lộ Chu lại chỉ đành một lần nữa mất tiền mua phần mềm, nhân cơ hội chờ phần mềm tải xuống, rảnh rỗi dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ một lát. Nhưng mà Trần Tinh Tề còn đang giận bay mau giống như chậu cây xanh ngồi chôn chân bên cạnh cậu, sống chết không rời.

Trần Lộ Chu tùy tiện gác chân ngả người vào ghế nhìn nó một lát, thấy nhóc con nghẹn đến mức hai mắt đỏ bừng, lúc này mới giơ tay vuốt ve sau gáy nó, mang tính tượng trưng, không hề có ý xin lỗi dỗ dành hai câu, "Được rồi mà, mày có giận bay màu thì cũng vô dụng, máy ảnh của anh chỉ có mấy bức này thôi."

"Đồ lừa đảo!"

"Ừ, anh sai rồi." Cậu không hề có thành ý, vừa nói vừa mở phần mềm, nhanh chóng nhập vào một dãy mật mã, "Khi nào về cứ mách với mẹ mày, bảo bà ấy dạy dỗ anh một trận nên trò là được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!