Chương 19: Gà rừng, một đôi

Edit, Beta: Rum.

Cậu định quấn lấy tôi có phải không?

Lập tức, Trần Lộ Chu quay sang nhìn Chu Ngưỡng Khởi, ý bảo… Thôi xong rồi, tôi không cạo râu.

Chu Ngưỡng Khởi thở dài, lắc đầu, có chút vui sướng khi người khác gặp họa thầm nghĩ, đồ giả tạo.

Hai người vừa muốn đứng dậy, Từ Chi đang cắn ống hút đột nhiên hỏi Trần Lộ Chu một câu, "Tôi nhắn Wechat cho cậu, cậu đã thấy chưa?"

Trần Lộ Chu nhìn Chu Ngưỡng Khởi, không phải là tôi nghĩ nhiều đúng không, cậu xem đi, cô ấy nói chuyện với tôi kìa, thuốc cao bôi trên da chó đằng sau lưng hình như lại quay trở về rồi.

Chu Ngưỡng Khởi: "……"

Mẹ nó cậu có chút liêm sỉ giùm tôi được không!

Trần Lộ Chu cố làm ra vẻ vừa ho vừa nói, "Không có, tôi để điện thoại trong phòng."

Từ Chi ồ một tiếng, thoang thả uống nước dưa hấu, cũng không nhìn cậu nữa, cầm ống hút thọc đá vụn dưới đáy ly.

Trần Lộ Chu: "Lại để quên thứ gì ở quán bar sao?"

Từ Chi lắc đầu, đỡ ống hút, một hơi uống hết nước dưa hấu, thoải mái nói: "Không phải, tôi chỉ muốn hỏi hạng mục kiếm tiền của cậu có gì tiến triển hay không thôi. Hôm qua tôi đã kể với Oánh Oánh, cậu ấy cũng rất có hứng thú. Sắp lên đại học rồi, muốn kiếm chút tiền sinh hoạt."

Trần Lộ Chu: "……"

Cậu định quấn lấy tôi có phải không?

Coi trọng mẹ tôi, coi trọng tiền của tôi, nhưng mà chướng mắt tôi?

"Không biết, hơn nữa tôi vẫn đang kiếm được món tiền đầu tiên từ em trai mình." Trần Lộ Chu nói rồi đứng dậy, ngón tay theo tiết tấu gõ xuống mặt bàn trước mặt Từ Chi, nói khẽ, "Cậu còn không mau đi lấy đồ ăn? Thái Oánh Oánh sắp ăn no rồi kìa."

Thái Oánh Oánh miệng đang ngậm bánh bao, vùi đầu ăn cơm bên cạnh: "…."

Hồi sáng, Từ Chi đội nắng đã hái được vài sọt lá trà, tưởng như sắp chết đến nơi, lúc này trên trán còn lấm tấm mồ hôi, không có tâm trạng để ăn uống: "Quên đi, tôi ăn không vào."

Trần Lộ Chu liếc cô một cái, "Tùy cậu."

Làm nũng hả, tôi lo cho cậu chắc. Lại còn bày đặt ăn không vào.

Trần Lộ Chu về phòng thu dọn thiết bị, chuẩn bị lên đồi trà chụp ảnh, lúc này đang ở trong nhà vệ sinh cạo râu, Chu Ngưỡng Khởi ngòi xổm trước cửa thu dọn dụng cụ vẽ tranh, "chậc chậc" hai tiếng, không biết sợ mà trêu ghẹo cậu, "Còn quan tâm người ta có ăn sáng không cơ à, sao, sợ Thái Oánh Oánh ăn hết thức ăn ở khu này ư, cậu thế mà còn biết thương người khác đấy."

Trần Lộ Chu rửa sạch dao cạo râu, rồi lại dùng nước rửa mặt, "Cậu có bệnh à."

Chu Ngưỡng Khởi cười rộ lên, "Tôi cảm thấy Từ Chi đúng là cool ngầu, hơn nữa rất có ý tứ. Cậu xem Trần Tinh Tề sợ cô ấy biết bao, nhưng mà cái hạng mục kiếm tiền của cậu là sao thế?"

"Tôi chỉ thuận miệng dọa cô ấy chút thôi, chưa đâu vào đâu cả." Trần Lộ Chu chỉnh đốn đâu ra đấy, đi ra, cất flycam vào trong túi, vừa kéo khóa vừa không biết nói gì hơn, "Ai mà ngờ cô ấy muốn xen vào thật, cô ấy không thể tự mình hiểu lấy sao, cậu thấy tôi có muốn mang theo cô ấy không?"

Chu Ngưỡng Khởi vẫn cười tủm tỉm: "Muốn chứ."

"Mắt cậu có vấn đề rồi, chỉ là có chút cảm tình tốt mà thôi, nếu tôi thật sự muốn yêu đương thì không cần ai phải chỉ." Trần Lộ Chu cầm lấy di động đang sạc pin ở đầu giường, mở Wechat ra, trên khung chat với Từ Chi có hiển thị số 1, cậu không nhấn vào xem mà tiện tay nhét điện thoại vào trong túi quần, "Lười tranh cãi với cậu, tôi sẽ lôi Trần Tinh Tề đi, hôm nay cho cậu chơi một mình."

Chu Ngưỡng Khởi mong còn chẳng được, nhanh chóng chắp tay vái lạy, "Sau này tôi sẽ không bao giờ trêu chọc cậu nữa, đại ân này không có gì cảm tạ hết được, sau này anh sẽ làm trâu làm ngựa cho cậu."

"Làm trâu làm ngựa thì tôi không cần, chỉ cần cậu làm người, sau này đừng nói linh tinh trước mặt Từ Chi nữa." Trần Lộ Chu đóng cửa lại.

**

Từ Chi cùng Thái Oánh Oánh ăn sáng xong rồi trở lại phòng, lão Từ và lão Thái gần như cùng lúc gọi điện thoại tới. Hai người ngồi trên giường nhìn nhau, hầy, lại bắt đầu rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!