Chương 16: Phong hồi, lộ chuyển

Edit, Beta: Rum.

Tôi không có ý khác với cậu.

Hai người ăn xong rồi quay trở lại xe, Từ Chi vội vàng lấy di động ra thêm Wechat của Trần Lộ Chu, Trần Lộ Chu thầm nghĩ "nhìn xem dáng vẻ gấp gáp của cậu đi kìa", rồi lại đưa mã QR tới cho cô quét, ném điện thoại lên hộp đựng đồ của xe ô tô, sau đó nhìn tấm biển quảng cáo rạp chiếu phim trong bãi đỗ xe, thiếu chút nữa đã không kịp suy nghĩ nảy ra một câu "Dù sao cũng như vậy rồi, hay là đi xem phim đi".

"Ghi chú nhé." Từ Chi vừa gửi lời mời kết bạn với cậu, vừa xác nhận hỏi, "Ba chữ đều là họ đúng không?"

Lúc ấy Chu Ngưỡng Khởi cũng giới thiệu như thế này, nói ba chữ đều là họ, nghe cậu đáp phải, Từ Chi theo bản năng lưu thành Trần Lục Chu, cũng không kiểm tra lại mà cảm thán một câu: "Thêm Wechat của cậu khó thật đấy."

Trần Lộ Chu thu tầm mắt đang nhìn cảnh vật bên ngoài lại, dựa vào ghế điều khiển, một tay nắm lấy vô lăng, tay còn lại cầm lấy chiếc di động vừa được cô quét mã xong, ấn nút xác nhận bạn tốt, dùng một tay nhanh chóng lưu tên cô lại, sau đó tùy tiện ném sang một bên, khởi động xe, động tác gần như liền mạch dứt khoát, "Thôi đi, đừng có được hời mà còn khoe mẽ nữa."

Từ Chi gật đầu, "Đúng là rất hời, nhưng cậu đúng là người khó khăn nhất đấy."

Bàn tay đáng lái vô lăng của Trần Lộ Chu hơi khựng lại, quay đầu nhìn cô, "Thế nào gọi là tôi là người khó khăn nhất?"

"Có lần tôi đi cùng bố sang Châu Phi mở họp, thật sự, tôi xin cách thức liên hệ của người Châu Phi còn dễ hơn cậu, người ta lập tức viết hết tài khoản mạng xã hội cho tôi, ngay cả tài khoản video ngắn cũng cho, để được tôi chú ý tới."

"… Mở họp ở Châu Phi?" Lúc này Trần Lộ Chu mới lái xe ra khỏi gara, "Bố cậu làm nghề gì vậy?"

Từ Chi suy nghĩ một chút, rồi chuyển đề tài, "Nghề bình thường thôi, đúng rồi, em trai cậu cho cậu một ngày 800 tệ, kêu cậu làm gì vậy?"

Trần Lộ Chu cảm thấy tư duy của cô là thứ người bình thường không thể đuổi kịp, "Chăm ăn chăm ngủ, thế nào, cậu có hứng thú?"

Di động của Từ Chi bất ngờ vang lên, Thái Oánh Oánh hỏi cô có về không, cô vừa trả lời vừa nói: "Nếu em trai cậu đồng ý thì tôi cũng không ngại, chỉ cần em ấy cho tiền đúng chỗ là được."

"Cậu nghĩ hay lắm." Trần Lộ Chu cạn lời giật giật khóe miệng, "Da mặt sao lại dày như vậy chứ."

Lúc xe đi từ trong gara ra ngoài, khóe mắt cậu thoáng nhìn thấy một cửa hàng bán trà sữa nổi tiếng ven đường, bèn cúi đầu hỏi, "Muốn uống không?"

Từ Chi nhìn theo ánh mắt cậu, đội ngũ xếp hàng thật dài, do dự trong một thoáng, bèn lắc đầu, muốn uống nhưng đã rất no, than ngắn thở dài nói: "Tôi cũng muốn kiếm chút tiền, cậu có con đường nào muốn giới thiệu không?"

"Con đường thì không có, nhưng mà thật trùng hợp, gần đây tôi cũng có ý định này."

Trần Lộ Chu nói rồi dừng xe ở ven đường, lấy điện thoại ra, Từ Chi tưởng rằng cậu muốn cho cô xem kế hoạch kiếm tiền của cậu, nào ngờ hóa ra là đặt hai ly trà sữa.

"Cậu chưa no ư?" Từ Chi hỏi.

Trần Lộ Chu nghĩ bụng, tôi no căng rồi, tầng cửa sổ giấy sắp bị cậu chọc thủng, cậu còn ở đó giả ngây giả ngô làm gì.

Trần Lộ Chu như ông cụ non dựa vào ghế điều khiển, một tay gác lên khung cửa sổ, vẻ mặt vô cảm liếc nhìn cô: "… Mua hai cốc, cậu có uống không?"

"Uống," Từ Chi chỉ đơn thuần là muốn nghe kế hoạch kiếm tiền của cậu, chứ không muốn tiếp tục nói về vấn đề này, "Nói ý tưởng của cậu chút xem nào?"

Trần Lộ Chu hơi nhướng đuôi lông mày: "Cậu có hứng thú?"

Tâm tư của cậu thật không đơn thuần, mới đó mà đã muốn quản tới sự nghiệp của tôi rồi sao?

"Đương nhiên," Từ Chi lập tức nói, "Sắp lên đại học rồi, cũng đâu thể dựa vào gia đình mãi được. Tôi có quen biết một đàn chị rất giỏi, tốt nghiệp cấp ba tự mình gây dựng sự nghiệp, trong hai tháng nghỉ hè ngắn ngủi đã kiếm được hũ vàng đầu tiên, lúc người khác còn đang ngửa tay xin tiền bố mẹ, chị ấy đã tự phát tiền lương cho người khác được rồi."

"Đúng là rất lợi hại."

Trần Lộ Chu kiêu ngạo thì kiêu ngạo, nhưng từ trước tới nay, cậu không hề keo kiệt với lời thừa nhận người khác ưu tú.

Từ Chi ừ một tiếng, lại thay đổi xoành xoạch, than thở nói, "Nhưng mà điều đáng tiếc chính là, vì kiếm được rất nhiều tiền nên chị ấy cảm thấy học đại học lãng phí thời gian, lên năm hai đã thôi học. Bây giờ chị ấy là lao công, cuộc hôn nhân không như ý, sự nghiệp cũng gặp trắc trở. Đàn ông đúng thật là đáng sợ."

Trần Lộ Chu dùng vẻ "cậu còn có mặt mũi để nói thế sao" nhìn cô.

Cậu là một người nói chuyện không có kẽ hở, nói vậy mà được ư.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!