Chương 11: Làng trại trên núi, cuộc gặp mặt lúng túng

Edit, Beta: Rum.

Thế nào, thấy anh trai tớ đỉnh không?

Thi đại học cũng có di chứng đằng sau nó. Bây giờ, cứ mỗi sáng tỉnh dậy, Từ Chi vẫn theo thói quen mở điện thoại lên kết nối với TV nghe vài đoạn tiếng Anh, sau đó vừa nghe vừa ăn sáng.

Lão Từ tắt TV, Từ Chi ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy lão Từ nghiêm nghị ngồi đối diện trước mặt cô, vừa đẩy mắt kính vừa nói: "Thi xong rồi, con không muốn ra ngoài đi chơi sao?"

Từ Chi ngồi trên ghế tỉnh cả ngủ, lúc này đã tỉnh táo hơn không ít, buồn chán xoa mặt, "Đi đâu bây giờ, xung quanh đây chẳng có khu vui chơi nào cả, cũng không thể đi quá xa, chi bằng ngày mai con rủ Thái Thái lên chỗ chú Phó nhé?"

Từ Quang Tễ căn bản không thèm nghe cô nói chuyện, hai mắt nhìn chằm chằm vào cổ cô, sợi dây chuyền rõ ràng vẫn còn ở đây, chắc là lão Thái nhìn nhầm rồi, nói gì thì nói, Từ Chi sao có thể yêu đương, căn bản con bé còn chưa biết suy nghĩ nữa là. Từ Quang Tễ thất thần đáp lại hai tiếng, "Được, được, con tự sắp xếp đi, không cần phải lo chuyện tiền nong, bố có, người khác còn nợ bố nhiều tiền lắm đấy…"

Đúng vậy, câu cửa miệng của Từ Quang Tễ chính là, người khác còn nợ bố 500 vạn chưa trả đó, con cứ yên tâm mà tiêu, đừng tiết kiệm.

Từ Chi: "Vé số của bố chưa trúng à?"

Từ Quang Tễ phớt lờ cô, cầm lấy chiếc cặp, "Con bé ngốc, tặng cho con một câu," Vừa đổi giầy ở cửa vừa nói thấm thía, "Trong cuộc sống, con phải học được cách nhìn thấu mà không nói toạc ra, giống như làm ảo thuật vậy, con biết rõ là do người ta bày trò, nhưng cuối cùng vẫn vỗ tay không phải sao?"

Chờ lão Từ đóng cửa lại, Từ Chi mới dựa vào trên ghế, bàng hoàng phản ứng lại.

Đúng là nói nhăng nói cuội.

Cô đang định ngồi thừ ra một lát, di động đột nhiên sáng lên, là Thái Oánh Oánh gửi Wechat đến.

Một bữa sáng: [Sơn Chi, cậu viết vì sao hôm qua lại có sợi dây xích vàng trên cây không? Hóa ra là quỹ đen của một ông chú tầng trên, tớ cười chết mất, chú ấy nói bị vợ quản nghiêm, rất khó giấu tiền nên mới đổi tiền thành một sợi dây xích vàng lớn, mang ra khỏi nhà, giấu trong cái tổ chim trên cây.]

Hoa sơn chi không muốn nở: [Ồ, làm sao cậu biết?]

Một bữa sáng: [Sáng nay Chu Ngưỡng Khởi nói cho tớ biết đó.]

Hoa sơn chi không muốn nở: [Cậu có Wechat của cậu ta?]

Một bữa sáng: [Ừ, hôm qua mới thêm, hơn nữa, càng mắc cười hơn chính là, Chu Ngưỡng Khởi nói, hôm qua lúc ông chú kia đi nhận lại đồ với vợ, Trần Lộ Chu còn bảo họ lấy hóa đơn ra để chứng minh, kết quả chú kia lấy hóa đơn ra, trên đó viết số lượng là hai cái, cái còn lại cũng bị tịch thu luôn, bây giờ mỗi lần ông chú ấy đi qua cửa nhà Trần Lộ Chu thì đều phải nhổ một bãi nước bọt, Chu Ngưỡng Khởi nói bây giờ Trần Lộ Chu vẫn đang ở cửa lau nhà đó, ha ha ha ha ha ha ha cười chết mất thôi.]

Từ Chi nhắn lại mấy dấu ba chấm, suy nghĩ đầu tiên trong đầu chính là.

Quả nhiên cậu có thói quen sạch sẽ.

Từ Chi buông di động xuống, thất thần bỏ bát đũa vào bồn rửa chén, hai hôm nay bà cụ đi lên chùa trai giới (1), trong nhà chỉ còn lại một mình cô. Từ Chi dựa vào cái bàn thủy tinh trong phòng bếp, lấy di động ra, bắt đầu lên mạng xã hội tìm kiếm – Làm thế nào mới thành công add được người đẹp trai….

(1) Ăn chay và giữ giới, giữ mình cho trong sạch.

Cô khựng lại, nghiêm túc ngửa đầu suy nghĩ, lại nhanh chóng xóa chữ đẹp trai đi.

— Làm thế nào mới thành công thêm được Wechat của người cuồng tự luyến.

Rồi nhanh chóng nhận được tin nhắn của một cư dân mạng.

Netizen Pipi: [Nếu là trai phổ thông thì thôi, còn nếu là một anh chàng đẹp trai, nếu bạn muốn thu hút sự chú ý của anh ấy, thì bạn phải phớt lờ anh ấy trước, sau đó đánh bại anh ấy trong một lĩnh vực mà anh ấy quen thuộc, hoặc là đả kích họ, nói tóm lại, đầu tiên phải thăm dò xem anh ấy có những sở thích gì đã.]

Sở thích ư?

Bóng rổ hoặc máy bay không người lái thì cô chắc chắn không được rồi, còn bức tranh không có tính nghệ thuật kia có được tính không?

Từ Chi bưng bát lên, trầm tư.

**

Trần Lộ Chu vừa ra khỏi nhà đã dán một tờ giầy trắng trước cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!