02.
Cặp tình nhân bên ngày đã hẹn hò được mấy lượt, bên phía Chu Ngưỡng Khởi vẫn là cái đầu gỗ, cậu ta gửi Wechat cho Trần Lộ Chu, hỏi có phải Thái Oánh Oánh đang trêu đùa mình hay không.
Năm hai Thái Oánh Oánh thi đậu đại học Sư Phạm Tứ Xuyên, mấy năm đó Chu Ngưỡng Khởi có thời gian là lại chạy đến Tứ Xuyên, thỉnh thoảng vào kỳ nghỉ Thái Oánh Oánh sẽ tới Bắc Kinh, hai người cãi nhau ầm ĩ, nhưng không nhắc đến chuyện tình cảm. Ngày càng dài, ngay cả Trương Dư mới gia nhập nhóm không lâu cũng biết Thái Oánh Oánh đang e ngại điều gì, nhưng Chu Ngưỡng Khởi vẫn không hề hay biết, năm ngày ba bữa quấy rối Trần Lộ Chu.
Ra khỏi nhà ăn của trường, Chu Ngưỡng Khởi gọi tới.
Ra khỏi phòng thí nghiệm, Chu Ngưỡng Khởi gọi tới.
Đến công ty nghiên cứu với giáo sư Lưu, Chu Ngưỡng Khởi gọi tới.
Hôn nhau tán tỉnh với Từ Chi, Chu Ngưỡng Khởi gọi tới.
Hai người chỉ có thể dừng lại, Từ Chi ngoan ngoãn cuộn chăn lăn sang bên cạnh, liếc anh một cái, ra hiệu bảo anh nghe điện thoại. Trần Lộ Chu không nhịn được, trực tiếp cầm lấy điện thoại tắt máy, tức giận ném "bịch" lên tủ đầu giường, định tiếp tục làm việc chăm chỉ.
"Anh không sợ lát nữa cậu ta tới tìm sao?"
Vừa nói dứt lời.
Chuông cửa không ngừng vang lên.
Từ Chi cuộn mình trong chăn, vô tội nhìn anh: "…."
Trần Lộ Chu vừa tức lại buồn cười, không tình nguyện xuống giường kéo quần: "…. Cái miệng này của em, anh thua rồi." Tiện tay cầm lấy quần áo của cô ném lên giường, "Mặc vào rồi ra ngoài đi, anh đi mở cửa." Sau đó đứng dậy đút tay vào trong túi, cúi đầu nhìn người đang nằm trên giường, chân còn đang móc đôi dép lê vương vãi dưới chân giường, mỉm cười, không nghiêm túc nói, "Hứa với anh, sau này chúng ta mua nhà đừng nói địa chỉ cho cậu ta biết được không?"
Từ Chi trông mòn con mắt, nói chân thành: "Anh mua trước được không?"
"Đừng mê tiền như vậy được không?"
"Nhanh chóng kiếm tiền được không?"
"Đây không phải là vấn đề kiếm, ban đầu là ai oai phong lẫm liệt cho Lý Khoa mượn quỹ kết hôn của chúng ta để cậu ta khởi nghiệp hả?"
Nhắc đến chuyện này là Trần Lộ Chu lại cảm thấy tức giận, ngồi trên giường nhéo mũi cô một lúc lâu không buông.
Từ Chi cũng rất cứng rắn, không thở nổi, cất giọng ồm ồm: "Là em gia nhập cổ đông mà."
"Ồ, em còn giận nữa hả." Trần Lộ Chu nhéo mặt cô.
Đương nhiên là Từ Chi không dám, lúc đó hai người vì chuyện này mà tranh cãi một lần, khi đó Trần Lộ Chu chỉ trả lời trên Wechat mấy chữ, ồ, ừm, biết rồi. Từ Chi biết là anh đang giận vì cô đã đầu tư số tiền này không chút do dự, số tiền đó bao gồm tiền học bổng và tiền chụp ảnh mấy năm nay của Trần Lộ Chu, cũng có tiền học bổng và phân chia dự án của Từ Chi, tóm lại là của Trần Lộ Chu nhiều hơn. Từ Chi biết anh đang tiết kiệm quỹ kết hôn nên cũng muốn đóng góp, lập tức bỏ thêm tiền của mình vào.
Kết quả là cuối năm 2019 dịch bệnh bùng phát, dự án của Lý Khoa gặp trở ngại, nhiều đối tác bỏ chạy khiến dự án của cậu ta buộc phải đình trệ, Từ Chi biết ban đầu là Trần Lộ Chu đã chuẩn bị cho dự án này, cũng không đành lòng để tâm huyết của anh trở nên vô ích, vậy nên cô đã đề nghị cho Lý Khoa vay tiền quỹ kết hôn trước.
Lúc ấy Từ Chi đã tính qua, Trần Lộ Chu mới là nghiên cứu sinh, sau này không biết có theo đuổi bằng tiến sĩ hay không, đoán chừng bọn họ cũng không kết hôn sớm được; nếu như giữ trong ngân hàng thì vài năm sẽ không có lãi nhiều, tốt hơn hết là nên đi đầu tư, năng lực của Lý Khoa rất đáng tin cậy. Chỉ là không ngờ lại gặp phải thiên tai nhân tạo quét sạch nhiệt huyết tuổi trẻ, đừng nói là Lý Khoa, khi ấy Từ Chi ở trong phòng làm việc của cậu ta để chuẩn bị cho dự án ở giai đoạn đầu mà bận trước bận sau, cũng phải chịu cú sốc.
Cũng không phải là khi đó Trần Lộ Chu không cho mượn, lúc Lý Khoa còn thiếu tiền chuẩn bị ban đầu cho dự án, anh cũng đã cho cậu ta một khoản tiền. Hồi ấy anh vẫn còn giàu có, có một năm, Liên Huệ đột nhiên chuyển vào tài khoản của anh một trăm vạn, anh cũng đoán được là ai cho, anh không động vào số tiền tiền ấy mà cũng không trả lại, vốn nghĩ nếu Lý Khoa thật sự cần nó, anh có thể trích ra một ít cho cậu ta mượn.
Anh chỉ không ngờ rằng Từ Chi lại đề nghị lấy quỹ kết hôn ra.
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Cho nên, lần đó anh cũng không nhịn được, không nóng không lạnh hỏi, "Lần này là Lý Khoa, còn lần sau thì sao? Chuyện kết hôn của anh và em không quan trọng, nếu có ai gặp phải chuyện gì, anh có phải đứng sang một bên trước không?"
Hai chuyện này thì liên quan gì đến nhau, nếu như ngày mai bọn họ chuẩn bị kết hôn, chắc chắn cô sẽ không cho mượn số tiền này, dẫu sao khi đó kinh tế của hai người vẫn chưa ổn định, anh còn đang đi học, Từ Chi còn đang thực tập, kết hôn là chuyện quá xa vời, số tiền này cũng chỉ là tích góp mà thôi.
Từ Chi im lặng một hồi, nghĩ bụng, suy nghĩ của Trần Lộ Chu thật sự khác với những người khác, đúng là nhạy cảm và đáng yêu.
Cô nghĩ, cảm thấy anh nói cũng đúng nên đổi ý sửa lời: "Thế thì không cho mượn?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!