Chương 88: Có làm không?

Mũi nhọn lập tức dồn hết vào Trang Tề.

Cô nhận ra như vậy không ổn, vội nói: "Anh trai không phải ngày nào cũng đến đón cháu, chị Thanh Như nói đùa thôi ạ."

Triệu Thanh Như vốn định nói cô giả vờ cái gì mà giả vờ.

Nhưng vừa quay đầu, bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Đường Nạp Ngôn, liền lập tức đổi giọng "Đúng vậy, cháu chỉ thấy có một lần, hình như là lúc kết thúc kỳ quân sự thì phải."

Trang Tề "vâng" một tiếng "Đúng ạ, hôm đó bác Tân xin nghỉ, cháu nhiều đồ quá không xách xuể, mới gọi anh trai đến."

"Anh cháu cũng có việc, cố gắng đừng làm phiền nó quá." Khương Ngu Sinh nhắc nhở cô.

Đường Nạp Ngôn vừa định mở miệng, Trang Tề ở dưới gầm bàn đá anh một cái, anh mới phải nín nhịn.

Trang Tề gật đầu "Cháu biết rồi, thưa bác gái, cháu sẽ chú ý ạ."

Triệu Thanh Như ngồi một lát rồi đi.

Khương Ngu Sinh tiễn cô ta xong, quay đầu lại nhìn Trang Tề, không nhịn được mà đánh giá, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Nhưng bà cũng không nói rõ được là có vấn đề gì, chỉ đành dặn dò cô trước khi kết thúc kỳ nghỉ, phải chăm chỉ học hành, không được có lỗi với bố của cô, đừng suy nghĩ lung tung vớ vẩn.

Trang Tề đứng trước mặt bà, ngoan ngoãn vâng dạ.

Năm nay cô và Đường Nạp Ngôn cùng nhau đón Tết Nguyên tiêu.

Trong khu đại viện đèn lồng rực rỡ, nhưng anh trai đã đưa cô ra ngoài.

Ở nhà kìm nén bao nhiêu ngày nay, bởi vì cô lo lắng sợ hãi, Đường Nạp Ngôn lần nào cũng bị cô đẩy ra. Khó khăn lắm Khương Ngu Sinh mới bay đi, anh cũng không muốn giả vờ giả vịt ở đó nữa, trực tiếp kéo Trang Tề lên xe.

Đường Nạp Ngôn đưa cô về căn hộ của anh ở phố Bắc.

Đây không phải lần đầu tiên Trang Tề đến, sau khi anh trai cô làm việc ở Hoa Thái, cô tan học thường đợi anh về, từng làm bài tập ở đây, nhưng vừa vào cửa đã bị anh đè lên hôn, thì vẫn là lần đầu tiên.

Cơ thể mềm mại của Trang Tề bị ép sau cánh cửa, bốt vẫn còn đi trên chân, chiếc váy len lông cừu bị đẩy lên cao, Đường Nạp Ngôn hôn cô cuồng nhiệt, râu mới nhú lún phún trên cằm đâm vào má cô, Trang Tề không thể nào né tránh, chiếc cằm trắng như tuyết bị anh cọ đến đỏ bừng, nơi khác cũng sưng tấy tương tự, cũng là do anh cọ xát mà ra.

Chẳng bao lâu, Trang Tề đã mềm nhũn dựa vào vai anh, th* d*c từng hơi.

Đường Nạp Ngôn bế cô vào trong, đặt lên sofa "Ngồi đây một lát, anh đi nấu gì đó cho em ăn."

Trang Tề kéo tay anh lại "Đừng, em không đói chút nào, em muốn nằm một lát."

"Vậy anh cũng nằm một lát nhé?" Đường Nạp Ngôn hỏi.

Cô gật đầu, dịu dàng vươn hai tay về phía anh "Anh, ôm em."

Như vậy bảo sao Đường Nạp Ngôn từ chối cho được?

Anh ôm cô nằm trên sofa "Thời gian này có phải rất nhớ anh không?"

Trang Tề không nói gì, ngón tay cô lướt qua cằm anh.

Không biết đã nhớ ra điều gì, cô nhìn tuyết rơi lả tả ngoài cửa sổ "Lại một năm mới nữa rồi."

Đường Nạp Ngôn nắm lấy tay cô, đưa lên môi hôn một cái "Chúng ta sẽ còn ở bên nhau rất nhiều năm nữa."

"Không thể đâu, bác trai bác gái sẽ không đồng ý." Trang Tề khẽ nói.

Hơi thở của anh phả lên mặt cô "Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, không cần họ đồng ý, chỉ cần em bằng lòng là được. Anh đã từng này tuổi rồi, em cũng sắp thành người lớn, chuyện của chúng ta tự mình quyết định."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!