Chương 86: Canh mê hồn

Giọng của Đường Nạp Ngôn trầm ấm mà êm tai.

Khi anh nắm tay cô nói lời yêu, mang lại cho người ta cảm giác mê muội thần hồn điên đảo, ngay cả ánh đèn cũng trở nên rực rỡ lạ thường.

Ngọn gió thổi từ trong núi bỗng trở nên ấm áp, tựa như ánh nắng buổi trưa lướt qua người cô, khiến má Trang Tề nóng ran.

Cả bữa cơm, Trang Tề cứ ăn trong trạng thái lâng lâng như thế.

Ngay cả món chè trôi nước bình thường chỉ ăn được một viên, hôm nay cô cũng ăn ngon lành tận hai viên.

Đến đêm, Trang Tề cảm thấy dạ dày không thoải mái.

Cô nằm trên sô pha, Đường Nạp Ngôn xoa bụng cho cô "Ngon mấy cũng không thể ăn như thế chứ."

Trang Tề không nói gì.

Đâu phải là đồ ăn ngon, mà là lời của anh quá dễ nghe, như thể canh mê hồn vậy.

Cô ngồi dậy, ôm cổ Đường Nạp Ngôn nói: "Anh, em cũng nói cho anh biết một chuyện."

"Chuyện gì?" Đường Nạp Ngôn mỉm cười nhìn cô.

Trang Tề đột nhiên lại không muốn nói nữa, cô ghé sát tai anh "Đợi đến sinh nhật em sẽ nói cho anh biết."

Còn giở trò úp mở nữa.

Đường Nạp Ngôn cười "Được, vậy anh chờ nghe em nói."

"Anh nhất định sẽ thích nghe."

Thật ra là chuyện gì cũng không quan trọng.

Anh đã đủ may mắn rồi, khi anh không kìm lòng được mà hôn cô, em gái đã không lập tức đẩy anh ra, không sa sầm mặt mày chửi anh là đồ khốn nạn, cũng không thấy hành vi của anh là đáng hổ thẹn, còn về những thứ khác, anh không dám đòi hỏi quá nhiều.

Mặc dù anh biết rất rõ, trong những lý do em gái không phản kháng, ngoài uy quyền của người anh trai, thì phần lớn là mang lòng biết ơn.

Nhưng không sao cả, chỉ cần cô luôn ở bên cạnh anh, biết ơn cũng có thể biến thành tình yêu.

Buổi đêm trên núi rất đẹp.

Màn đêm buông xuống, những dãy núi trập trùng nhấp nhô, lớp lớp chồng lên nhau, giống như hoa văn chìm trên tấm bình phong bằng đá vân mẫu.

Trang Tề tắm xong, cô mặc một chiếc áo choàng tắm hơi rộng, dựa vào lan can kính. Gió thổi ống tay áo cô phập phồng tựa như một cánh bướm dập dờn, trông như thể sắp bay đi bất cứ lúc nào.

Lúc Đường Nạp Ngôn vừa lau tóc vừa đi ra, nhìn thấy chính là cảnh tượng như vậy.

Anh đột nhiên có chút sợ hãi, hoảng hốt vứt khăn tắm đi, bước nhanh qua, ôm lấy cô từ phía sau.

Trang Tề sớm đã nghe thấy tiếng bước chân, cô cũng không bị dọa.

Cô vươn tay, cào nhẹ hai cái lên mu bàn tay anh "Anh tắm xong rồi à?"

Đường Nạp Ngôn cúi đầu xuống, vùi vào hõm cổ cô hít sâu một hơi, sau đó lại không nhịn được bắt đầu hôn cô, anh vén mái tóc đen nhánh, m*t lên xương hàm cô một cách triền miên.

Trang Tề sắp đứng không vững nữa, cô xoay người lại, hơi thở yếu ớt nhanh chóng bị Đường Nạp Ngôn bắt được, anh nuốt trọn tất cả vào miệng, dùng sức ấn gáy cô, đè cô lên ban công chìm trong màn đêm dày đặc mà hôn.

Cả hai đều không mặc nhiều quần áo bị giày vò một hồi như vậy, áo choàng tắm trên người Trang Tề trễ xuống, để lộ bờ vai trần láng mịn, ánh mắt Đường Nạp Ngôn lạnh lùng liếc nhìn, trong lòng lại nghĩ đến việc cắn xuống một cái thật mạnh.

Trang Tề sờ lên lưng anh, đáy mắt ngập tràn hơi nước "Anh, hôm nay chúng ta… có làm không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!