Chương 8: Tay cô được hơi ấm đó bao bọc

Trang Tề vịn bàn, ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh nhìn của anh trai. Dưới hoàng hôn bao phủ, mắt anh phản chiếu bóng hoa hòe trắng, nhưng vẫn âm u, sâu thẳm như mọi khi.

Đường Bá Bình không nhìn ra điểm khác thường của cặp anh em này. Ông hỏi: "Ồ, gặp Văn Lị khi nào thế?"

"Tháng trước ạ." Đường Nạp Ngôn đẩy một tách trà qua cho ông, nói: "Tiểu Tề bị trẹo chân, đến bệnh viện kiểm tra, là cô ấy kê đơn thuốc."

Đường Bá Bình liếc nhìn Trang Tề bên cạnh, "Sao lại bị trẹo chân? Giờ không sao rồi chứ?"

"Là tối đi đứng không cẩn thận thôi ạ, khỏi lâu rồi." Trang Tề nói.

Ông gật đầu, suy nghĩ một lát: "Vậy tối ngày kia đi. Mời nhà lão Trương ăn bữa cơm, con đi đặt chỗ ở Vạn Hòa đi."

Đường Nạp Ngôn nói: "Vâng." Đường Bá Bình lại chỉ vào Trang Tề: "Tính ra cũng là thầy của cháu, cháu cũng đi nhé."

Nghe vậy, cô cũng thu ánh nhìn về: "Cháu biết rồi ạ."

Uống được nửa tuần trà, Khương Ngu Sinh cũng từ bên ngoài trở về. Bà ngồi xuống bên cạnh con trai, cầm một tách trà nóng lên uống: "Hai người cũng biết hưởng thụ thật đấy."

Đường Bá Bình cười: "Thì ai bảo bà không chịu ngồi yên, vừa về đã chạy ra ngoài, đúng là lúc nào cũng tràn đầy năng lượng."

Khương Ngu Sinh lườm chồng mình. Nhân lúc đó, Trang Tề cười với bà: "Bác gái." Bà gật đầu: "Hôm nay mới từ trường về à?"

Trang Tề "vâng" một tiếng: "Nghỉ lễ rồi ạ, cháu về nghỉ Trung thu." Khương Ngu Sinh đặt tách trà xuống: "Phải, cả nhà chúng ta một năm cũng không có mấy dịp sum họp."

Đợi được tiếng "cả nhà" này của bà thật không dễ dàng. Mười hai năm, cuối cùng Khương Ngu Sinh cũng chấp nhận sự thật trong nhà có thêm một cô con gái.

Dù sao thì tiếng "bác gái" này cũng là nhặt được, Trang Tề lại là người tỉnh táo, biết chừng mực, chưa bao giờ gây phiền phức gì cho bà.

Hơn nữa cô cũng lớn từng này, còn có thể ở nhà họ Đường mấy năm nữa đâu? Cớ gì bà phải làm người ác? Biết đâu lúc họ điều chuyển về, Trang Tề đã tìm được đường ra, cao chạy xa bay rồi.

Thêm vào đó, những năm lăn lộn làm việc ở bên ngoài, khó tránh khỏi bị mài giũa, lòng dạ Khương Ngu Sinh cũng mềm đi không ít, tính cách sắc nhọn cũng bớt đi ba phần.

Những tâm tư nhỏ nhặt này, Trang Tề ít nhiều cũng đoán ra được, dù sao cũng không còn là đứa trẻ ngây thơ. Cô ngoan ngoãn cười với Khương Ngu Sinh: "Bác gái, đi máy bay mệt lắm phải không ạ?"

"Mệt." Khương Ngu Sinh đấm đấm tay: "Mỏi lưng đau vai, lát ăn cơm xong, ta phải đi ngủ sớm."

Bữa tối này tuy có không khí sinh hoạt hơn bình thường, nhưng nhà họ Đường nhiều quy củ, mọi người động đũa đều nhẹ nhàng, trong bữa ăn chỉ nghe thấy tiếng ly đĩa va chạm lanh canh.

Thật lòng mà nói, Trang Tề không thích họ về.

Lúc cô ăn một mình, hoặc ăn cùng anh trai, còn tự tại hơn nhiều. Anh trai chỉ không cho cô vắt chân, chứ chưa đến mức cấm nói chuyện.

Nhưng cô mới là người ngoài, sao có thể nói không thích chủ nhà về chứ? Chẳng phải là đảo khách thành chủ rồi sao.

Sau bữa cơm đi dạo cũng là thông lệ. Đường Bá Bình đặc biệt coi trọng thủ tục này, gần như xem nó là một nghi thức để hoàn thành.

Giống như dắt theo hai đứa con của mình, đặc biệt là đứa con côi của ân sư mà ông tốt bụng nuôi nấng, đi một vòng trước mặt mọi người trong đại viện, hàn huyên vài câu, diễn một vở kịch "cha hiền con thảo, gia đình mỹ mãn", thì cái tiếng hiền đức của ông sẽ hoàn toàn được củng cố.

Ông, Đường Bá Bình, chính là một người biết ơn, đức độ, phẩm hạnh hơn người. Từ đó, hình tượng một người đáng để giao phó trọng trách liền trở nên rõ nét, nền tảng quần chúng cũng có.

Năm nào cũng vậy. Trang Tề diễn đến phát chán.

Mặc dù những lời này thật đáng chết, nói ra là đại nghịch bất đạo, nhưng Trang Tề đã muốn nói từ lâu. So với Khương Ngu Sinh, cô càng không thích sự giả tạo và che đậy của Đường Bá Bình.

Trong thâm tâm, ông ta căn bản không muốn nuôi một cô gái không cùng máu mủ với mình.

Nhưng vì áp lực của dư luận và đạo đức, Đường Bá Bình đã làm ra vẻ trưởng bối mà đón cô về nhà họ Đường. Hai ba năm sau liền vứt thẳng cho cậu con trai vừa mới thành niên của mình, ngay cả hỏi han cũng ít.

Đến khi Trang Tề lớn lên, hiểu một chút về nhân tình thế thái, cô đã thử nghĩ vô số khả năng, lỡ như Đường Nạp Ngôn là một ác quỷ thì sao? Giả như anh có ý đồ xấu thì sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!