Ở nhà nghỉ ngơi một thời gian, đến trước khi khai giảng, Trang Tề đã có thể đi lại tự nhiên.
Nhưng dì Dung vẫn không yên tâm, lúc thu dọn hành lý cho cô, bà đã nhét một túi thuốc vào.
Bà vừa soạn thuốc vừa nói cho Trang Tề nghe: "Đây là bình xịt Vân Nam Bạch Dược, đây là thuốc mỡ hoạt huyết, còn có thuốc trị đau dạ dày, thuốc thanh nhiệt hạ hỏa, con đều để trong ký túc xá, có triệu chứng nhẹ gì thì tự nhớ mà uống."
Trang Tề đều đồng ý: "Vâng, cháu biết rồi."
Lúc ra ngoài trời đã chạng vạng, hoàng hôn màu cam rọi sáng nửa bầu trời xám xịt.
Trang Tề nắm tay dì Dung, nói: "Cháu đi đây, dì ở nhà đừng mệt quá, nghỉ ngơi nhiều nhé."
Dì Dung gật đầu: "Không có việc gì thì về nhà ăn cơm, tự chăm sóc bản thân cho tốt."
Bác Tân đang chuyển hành lý nghe vậy bèn bật cười: "Người không biết còn tưởng Tề Tề sắp đi Mỹ đấy, có mấy bước chân thôi mà, ngày nào cũng đi đi về về cũng chẳng sao."
Đang nói chuyện thì Đường Nạp Ngôn đỗ xe xong, đi tới.
Tay Trang Tề bất giác nắm thành quyền, giọng nói căng thẳng: "Anh."
Kể từ hôm Chu Khâm đến, cô đã cố hết sức né tránh Đường Nạp Ngôn , thầm đếm từng ngày trôi qua. Ngay cả ăn cơm cũng lệch giờ, đợi anh trai ra khỏi nhà, cô mới bò dậy khỏi giường, xuống bếp ăn tạm vài miếng.
Nhưng khi đối mặt thế này, Trang Tề lại thấy có chút không nỡ, sắp phải đến trường rồi, cô dường như vẫn chưa nhìn đủ anh trai.
Đường Nạp Ngôn đứng trên bậc thềm, vươn tay lấy đóa hoa hòe trắng vương trên tóc cô.
Anh dịu dàng cười: "Sao hôm nay đã vội đến trường rồi?"
Hàng mi rậm đen của Trang Tề cụp xuống, giọng nói cũng nhỏ đi.
Cô nói: "Mai là phải lên lớp rồi, em không muốn lúc đến lớp phải vội vội vàng vàng."
"Vậy cũng tốt." Đường Nạp Ngôn gật đầu, anh nói: "Trung Thu nhớ về nhà nhé."
Cô "vâng" một tiếng: "Biết rồi, em đi trước đây, tạm biệt anh."
Đường Nạp Ngôn mở cửa xe giúp cô: "Đi đi, học hành đừng để mệt quá."
Sau khi Trang Tề ngồi vào xe, lại quay đầu nhìn anh trai mình.
Đôi mắt anh đen láy, tựa như hồ nước cạn gợn sóng dưới ánh mặt trời, bình yên mà dịu dàng.
Bạn cùng phòng về sớm như vậy khiến Lâm Tây Nguyệt khá ngạc nhiên.
Cô ấy vừa giúp Trang Tề treo quần áo vào tủ vừa nói: "Cứ tưởng mai cậu đến lớp luôn chứ, tối nay đã về rồi."
Trang Tề mặt không đổi sắc nói: "Đúng vậy, sợ cậu ở một mình sợ nên về bầu bạn với cậu đó."
"Cậu thôi đi, tôi ở một mình cả kỳ nghỉ hè rồi, cũng có thấy cậu nói về bầu bạn với tôi đâu." Lâm Tây Nguyệt lườm cô một cái.
Cô cười cười, đưa nốt chiếc váy cuối cùng qua: "Được rồi mà, tôi mời cậu ăn cơm."
"Không cần đâu, dạo này tôi đang giảm cân, kiểm soát ăn uống." Lâm Tây Nguyệt nói.
Ở chung ký túc xá hai năm, Trang Tề ít nhiều cũng hiểu về Tây Nguyệt , cô gái này số phận cũng không tốt lắm, từ vùng núi thi đậu lên thành phố lớn, học phí đều do người khác tài trợ.
Tây Nguyệt bình thường sống rất tằn tiện, thỉnh thoảng làm thêm chút việc để trang trải, đau đầu sổ mũi cũng gắng gượng cho qua, kiên cường như một ngọn cỏ dại.
Trang Tề biết cô ấy sợ phải nợ ân tình nên không chịu đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!