Đêm đã khuya, ánh trăng rải trên con đường nhỏ cây cỏ um tùm, trôi lững lờ như dòng suối trong.
Đường Nạp Ngôn kẹp một điếu thuốc đang cháy trên tay, đứng bên cửa sổ nghe điện thoại.
Đối với buổi lễ kỷ niệm trăm năm của tập đoàn, ban ngày chủ tịch Hạ sau khi xem triển lãm xong, sắc mặt liền không tốt, đưa ra rất nhiều ý kiến. Người phụ trách bộ phận Tuyên truyền và Văn hóa hoảng hốt, gọi điện thoại cho Đường Nạp Ngôn cả đêm, để xin anh một đối sách.
Ở bữa tiệc, Đường Nạp Ngôn đã chỉnh sang chế độ im lặng, lười biếng không thèm để ý.
Lúc này về đến nhà, anh tắm rửa xong, yên lặng ngồi một lúc, mới gọi lại cho đối phương.
Giang Hoành Khôn đợi cả một buổi tối, rất nhanh đã bắt máy: "Chủ nhiệm Đường, cuối cùng cũng nhận được điện thoại của cậu rồi."
"Ngại quá, Giang tổng." Tay của Đường Nạp Ngôn gác lên bệ cửa sổ, giọng điệu không chút thăng trầm nói: "Ăn cơm với mấy người bạn cũ, nên mãi không xem điện thoại ."
Đây đương nhiên là một câu khách sáo, Giang Hoành Khôn cũng nghe ra được.
Nhưng tốc độ nói đều đều chậm rãi bên kia, kèm theo một câu "Giang tổng" kiểu tâng bốc, ai mà không cảm kích cho được chứ?
Hơn nữa, Đường Nạp Ngôn là cánh tay đắc lực nhất bên cạnh Hạ Trị Công, ở một mức độ nào đó, thái độ của anh chính là thái độ của mấy vị lãnh đạo. Trận mắng chửi hôm nay của Chủ tịch Hạ, các lãnh đạo cấp cao đều tận mắt chứng kiến, Đường Nạp Ngôn còn chịu gọi lại, đã là anh chu toàn mọi mặt rồi.
Giang Hoành Khôn lập tức nhận lỗi: "Là tôi không có mắt, làm phiền cậu ăn cơm với bạn bè rồi."
Đường Nạp Ngôn cười một tiếng: "Đừng nói những lời khách sáo như vậy, đều kết thúc rồi. Anh có chuyện gì không?"
Giang Hoành Khôn nói: "Tôi muốn hỏi, về chủ đề của triển lãm hôm nay, Chủ tịch Hạ hình như có chút không hài lòng, tôi nên sửa thành gì mới tốt?"
"Triển lãm truy tìm cội nguồn, bắt đầu kể từ những năm 20 của thế kỷ trước là tốt, điểm này các lãnh đạo không có ý kiến, nhưng cách diễn đạt này của anh không đúng lắm, đã xem tài liệu mới nhất chưa? Nó đã được gọi là "Tân Cản Khảo Chi Lộ*" rồi." Đường Nạp Ngôn nghiêng đầu, thở ra một làn khói trắng, bay xa theo gió.
Tân Cản Khảo Chi Lộ*: Ý chỉ một hành trình mới đầy thử thách
Dừng một lát, anh lại nói: "Ngoài ra, Giang tổng à, nên để tâm nhiều hơn vào công việc chính, anh đứng gác tốt tiền đồn, nhưng cũng phải giữ chắc hậu viện có đúng không? Lần kỷ niệm này mà làm không tốt, thì những cái khác càng không cần bàn nữa."
Giang Hoành Khôn hiểu rõ, đây đã là lời khuyên nhủ ngoài dự kiến của anh rồi.
Đường Nạp Ngôn con người này, lớn lên dưới sự giáo dục nghiêm khắc của bố mình, lại rèn luyện nhiều năm trong tập đoàn, muốn tìm ra mấy người tâm cơ sâu hơn anh, e là khó. Anh chịu nói mấy câu này, chứng tỏ cấp trên vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ mình, vậy là vẫn còn cơ hội cứu vãn.
Anh ta liên tục gật đầu: "Vâng, Chủ nhiệm Đường cậu nói đúng, tôi nhớ kỹ rồi."
Đường Nạp Ngôn dụi tắt điếu thuốc, kết thúc cuộc gọi: "Vậy cứ thế đi, nghỉ ngơi sớm chút."
"Vâng, cậu cũng nghỉ ngơi sớm, mai gặp."
Anh vứt điện thoại xuống, lại xoay người vào phòng tắm súc miệng.
Không phải Đường Nạp Ngôn muốn nói nhiều với anh ta, Giang Hoành Khôn người này năng lực không mạnh, nhưng rất giỏi luồn lách cơ hội.
Bây giờ lão Hạ tuy có lời phàn nàn về anh ta, trong lời nói ngoài lời nói đều thể hiện sự phê bình và bất mãn, nhưng không chừng ngày nào đó, Giang Hoành Khôn sẽ trèo lên được cành cao nào, thuyên chuyển đi rồi được nâng đỡ.
Chi bằng nhân lúc này, trước tiên cứ khơi gợi sự mong đợi của anh ta một chút, sau đó thuận thế ban cho một ân huệ.
Nếu ngay từ đầu đã nghe cuộc điện thoại này, ân huệ của anh cũng không đáng giá như vậy. Trong cấu trúc phân cấp của xã hội truyền thống, đây là một quân cờ vô cùng quan trọng.
Chỉ cần sống trên đời này, sự cạnh tranh khốc liệt sẽ không bao giờ có ngày biến mất. Mỗi người vào bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, đều đang đưa ra phán đoán, đưa ra lựa chọn, xử lý công việc và các mối quan hệ phức tạp, và sau đó là chọn phe.
Thanh cao như Đường Nạp Ngôn, cũng đang làm những việc tương tự, mà còn làm vô cùng thành thạo.
Anh vừa lau sạch cằm, thì nghe thấy Trang Tề hét lên một tiếng trong phòng, "Ahhh"
Phòng tắm của anh sát ngay phòng của em gái, tiếng hét này nghe trong đêm, đặc biệt thê lương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!