Phòng bệnh ban đêm có chút đáng sợ, yên ắng tĩnh mịch, mấy ngọn đèn đường ngoài cửa sổ bị hỏng, trong bụi cây tối đen như mực, ngay cả tiếng chim kêu nghe cũng thấy rợn người.
Đột nhiên một con quạ đen bay đi, cánh quẹt vào cửa kính thủy tinh trên hành lang, Diệp Tĩnh Nghi sợ tới mức run lên một cái.
"Sao lại ở đây?" Phía sau vang lên một giọng nam bình tĩnh.
Điều này đối với Diệp Tĩnh Nghi vừa mới bị dọa sợ mà nói, chính là bị dọa lần thứ hai.
Cô ấy vỗ ngực: "Anh bay đến trước mặt tôi đấy à? Hù chết tôi rồi."
Anh ta đương nhiên là dựa vào đôi chân này mà đi tới.
Vương Bất Du không trả lời câu hỏi không cần phải nghi ngờ này.
Anh ta liếc nhìn phòng bệnh: "Ai ở trong đó?"
Diệp Tĩnh Nghi còn chưa kịp trả lời, một loạt tiếng bước chân vội vã đã đến gần, đi tới từ phía cửa thang máy.
Đường Nạp Ngôn vội vã chạy tới, giọng nói cũng không bình tĩnh như mọi khi: "Tiểu Tề đâu?"
Lúc hỏi chuyện, anh chú ý thấy Vương Bất Du cũng ở đây, trong lúc vội vã, hai người gật đầu chào nhau.
Diệp Tĩnh Nghi đi cùng anh vào trong, nói khẽ: "Tề Tề đang truyền dịch rồi, bác sĩ nói tình hình ổn định, cũng đang dần hạ sốt, nhưng cậu ấy không có tinh thần, đang ngủ."
"Được rồi, không sao là tốt rồi." Đường Nạp Ngôn cúi đầu, vịn vào lan can cuối giường thở phào một hơi, lại nói: "Vất vả cho em rồi, Tĩnh Nghi."
Cô ấy đã đói lắm rồi, vừa rồi cũng đang chuẩn bị ra ngoài tìm chút gì đó để ăn.
Nhưng Diệp Tĩnh Nghi nhìn cô gái ngốc nghếch trên giường, vẫn nán lại thêm một lát, nhỏ giọng kể tình hình cho Đường Nạp Ngôn: "Trang Tề nôn rất dữ dội, bác sĩ nói là do ăn kiêng trong thời gian dài, có phải là ăn kiêng hay không thì em không biết, cái này phải đợi cậu ấy tỉnh lại rồi hỏi chính cậu ấy. Nhưng em thấy chắc là không phải, cậu ấy chỉ là không có tâm trạng, ăn không vô, dạo này cậu ấy rất đau khổ."
Đường Nạp Ngôn nhíu mày: "Em nói tiếp đi."
Diệp Tĩnh Nghi nhìn sắc mặt của anh, cũng là dáng vẻ mệt mỏi rã rời, mày mắt thâm trầm và mệt mỏi.
Cô nói tiếp: "Trang Tề cứ nôn khan mãi, nôn đến mức không còn gì nữa, vừa khóc vừa nói cậu ấy rất nhớ anh."
Diệp Tĩnh Nghi nói đến đây thì dừng lại một chút, Đường Nạp Ngôn cũng quay đầu nhìn cô ấy, trong mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên, nghi ngờ và cả vui mừng.
Nhưng có lẽ anh quá mệt mỏi, trong tròng mắt có mấy vệt máu đỏ rõ rệt, viền mắt cũng hơi ửng đỏ.
Nhận ra mình thất thần, Đường Nạp Ngôn lại quay đầu đi, giọng khàn khàn nói: "Còn gì nữa không?"
Diệp Tĩnh Nghi suy nghĩ rồi lắc đầu: "Hết rồi. Nhưng em muốn hỏi, anh Nạp Ngôn, tại sao anh không quan tâm cậu ấy nữa? Có phải vì anh sắp kết hôn không?"
Đường Nạp Ngôn nhắm mắt lại.
Những lời nói không phân biệt phải trái của đứa trẻ này giống như một con dao cùn, cứa đi cứa lại trong tim anh, cắt mãi không đứt, máu thịt dính vào nhau một cách đáng sợ và mơ hồ.
Mà anh chỉ có thể đứng tại chỗ chịu đựng sự lăng trì, không có chỗ nào để trốn thoát.
Anh hít sâu một hơi, rồi bất đắc dĩ thở ra: "Là do anh đã đánh giá sai."
Đường Nạp Ngôn mặc áo sơ mi trắng quần đen, lịch sự và đĩnh đạc đến mức có thể đi chủ trì đại hội bất cứ lúc nào, nhưng vẻ mặt bất an trên mặt anh, bờ vai hơi run rẩy dưới lớp áo sơ mi, lại giống như đang phải dầm một trận mưa băng không bao giờ tạnh.
Trước đây anh cho rằng Trang Tề ở bên cạnh anh quá khó chịu, thế nên đã nghe theo suy nghĩ của cô, tạm thời để cô tự mình sống.
Không ngờ lần buông tay này lại khiến cả hai người đều phải chịu dằn vặt, không ai sống tốt hơn ai.
Diệp Tĩnh Nghi gật đầu: "Vậy em đi ăn chút gì đã, bọn em đang ăn cơm dở thì chạy qua đây, giờ đói quá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!