Chương 39: Em gọi nhầm

Họ xuất phát buổi sáng, đến Hồng Kông khi chưa tới mười hai giờ.

Thầy Hoàng dẫn đoàn vỗ tay trên máy bay "Nào, các em học sinh đều nhìn tôi, kiểm tra lại diện mạo trang phục của mình đi, đã có truyền thông đợi ở sân bay rồi."

Trang Tề lấy gương trang điểm ra dặm lại son, còn lại thì không có gì để tô vẽ, chỉ là dạo gần đây sắc mặt không tốt lắm, môi cứ không có huyết sắc, trông như một nữ quỷ mỏng manh.

Ngày đầu tiên là đưa tin thời sự, không có phỏng vấn cá nhân riêng lẻ, nhưng video của Trang Tề vẫn nổi rần rần trên các nền tảng truyền thông lớn. Cô đi ở vị trí thứ ba trong đoàn, mày ngài da trắng, bím tóc tết buông xõa mềm mại trên vai, lúc đi qua ống kính, cô mỉm cười vẫy tay, toát lên khí chất học thức dịu dàng thanh tú.

Đoạn clip ngắn ngủi năm giây như vậy, Đường Nạp Ngôn xem không dưới mười lần, ngay cả những bình luận không thể hiểu nổi bên dưới, anh cũng kiên nhẫn lướt xem hết.

「Người đẹp học ở Học viện Quan hệ Quốc tế trường Đại học R, sinh viên năm thứ tư hệ cử nhân, chuyên ngành Chính trị Quốc tế, năm ngoái đã từng xuất hiện trong đêm văn nghệ, người kéo đàn cello cũng là cô ấy, người thật còn đẹp hơn trong video。」

「Không cần nói, chắc chắn là đại tiểu thư nhà nào rồi, nhà không có bối cảnh ai lại học chuyên ngành này, tốt nghiệp là có sắp xếp vị trí rồi。」

「Cuộc đời của cô ấy chắc là không có bất kỳ phiền não nào đâu nhỉ?」

Trịnh Vân Châu ngồi qua, liếc nhìn màn hình điện thoại của anh "Sao vẫn còn xem thế?"

Đường Nạp Ngôn rít một hơi thuốc, chậm rãi nhả ra, "Tôi lại không gặp được cô ấy, nhìn mận đỡ khát* thôi."

Nhìn mận đỡ khát*: ví von cho việc nhìn ảnh đỡ nhớ người

Trịnh Vân Châu tức đến bật cười: "Vậy thì đừng để cô ấy rời xa cậu, ngay cả chuyện này cậu cũng chiều chuộng cô ấy, đáp ứng mọi yêu cầu của cô ấy à? Bây giờ lại ngồi đây hút thuốc buồn rầu."

"Không phải chiều cô ấy." Đường Nạp Ngôn chỉ nói ngắn gọn bốn chữ.

Ánh trăng đêm đó đẹp đến thế, mà lúc cô đứng trên bãi cát, nhẫn tâm nói lời chia tay với anh, biểu cảm lại đau khổ đến vậy.

Đường Nạp Ngôn có thể nhìn thấu sự hoang mang và mâu thuẫn trong lòng cô, cũng chú ý tới cánh tay cô đang liều mạng đè nén, cố gắng kiềm chế động tác chuẩn bị nhào tới ôm.

Nhưng những điều này đều không so được với nỗi buồn bã nước mắt lưng tròng của cô.

Nếu như ở bên cạnh anh, mang đến cho cô toàn là cảm xúc tiêu cực, khiến cô không ngừng tự hoài nghi bản thân, vậy thì tạm thời xa nhau một thời gian, ngược lại là một chuyện tốt.

Trịnh Vân Châu xào bài poker "Không được thì đến Hồng Kông một chuyến đi, đỡ phải nhớ đến mức này. Tôi mà là cậu thì đã sớm bay qua đó rồi, một khắc cũng không nhịn nổi."

"Giấy thông hành Hồng Kông – Ma Cao đã nộp lên từ lâu rồi, không làm báo cáo thì đừng hòng đi đâu cả."

Đường Nạp Ngôn dụi tắt điếu thuốc, ném điện thoại sang một bên, đứng dậy đi vào phòng vệ sinh.

Trịnh Vân Châu gọi: "Rượu còn chưa uống xong, cậu lại đi đâu đấy?"

"Rửa mặt, cho tỉnh táo một chút."

Trịnh Vân Châu ngậm điếu thuốc, cười nói: "Cứ thấy em gái là cậu lại mất lý trí nhỉ, hết nói nổi."

Đợi lúc anh đi ra lần nữa, trong điện thoại có thêm một cuộc gọi nhỡ, là Trang Tề gọi tới.

Đường Nạp Ngôn nhìn chằm chằm mấy giây, lập tức gọi lại cho cô.

Cô ngược lại bắt máy rất nhanh, chỉ là vừa mở miệng đã nói: "Xin lỗi, em gọi nhầm."

"Chuyện này có gì mà phải xin lỗi?" Cổ họng Đường Nạp Ngôn hơi căng cứng, anh nuốt nước bọt một cái, "Gọi nhầm cũng có thể nói vài câu mà, hay là em định không nói chuyện với anh nữa?"

Hồng Kông ẩm ướt oi bức, Trang Tề dựa vào bên cửa sổ phòng khách sạn, sau lưng là những tấm biển đèn neon không bao giờ tắt suốt đêm, sáng rực cả con đường này đến con đường khác.

Cô cúi đầu nhìn mũi chân, cắn môi, hồi lâu mới nặn ra một câu: "Hồng Kông không giống như lúc nhỏ nữa, thay đổi nhiều quá."

Giọng Đường Nạp Ngôn trầm thấp, vì nhung nhớ quá nhiều mà nhuốm thêm một tia trầm khàn, nói chuyện cũng giống như đang dỗ dành người khác: "Sao lại thế được? Hồng Kông trước giờ vẫn không thay đổi gì nhiều, nhất định là em nhớ nhầm rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!