Sáng hôm sau, lúc Trang Tề ra ngoài, sắc trời ngoài cửa sổ xám xịt mịt mùng, gió rét thấu xương.
Từ Tây Sơn qua trường không xa, nhưng trời lạnh thế này, ai mà muốn đi đi lại lại trên đường chứ.
Tối qua trước khi ngủ, Đường Nạp Ngôn nói muốn cử tài xế qua đây.
Trang Tề gối đầu lên cánh tay anh, nói: "Thế thì có khác gì lúc trước ở nhà đâu, em muốn tự mình lái xe."
Đường Nạp Ngôn dịu dàng xoa đầu cô, đầu ngón tay quấn lấy sợi tóc đen nhánh.
Nhưng giọng điệu lại vô cùng nghiêm túc: "Không được, anh không yên tâm."
Cô không ngừng làm nũng lăn lộn trong lòng anh "Chỉ có một đoạn đường ngắn thế thôi, anh có gì mà không yên tâm chứ? Em lại chẳng phải lái xe vào khu Tạng*. Mặc kệ, em muốn tự lái, em nhất định muốn tự lái, cầu xin anh đấy, đồng ý với Tề Tề đáng thương của anh đi mà, xin anh đó."
Khu Tạng*: Khu vực Tây Tạng
"Được rồi, được rồi." Đường Nạp Ngôn day day sống mũi, bất đắc dĩ đè cô lại, một lần nữa nhấn mạnh: "Chỉ được phép lái xe đến trường, không được đi xa."
Trang Tề ôm mặt anh hôn một cái "Biết rồi ạ."
Chiếc xe là món quà Đường Nạp Ngôn tặng cô, từ trước sinh nhật hai mươi tuổi của cô đã được lái vào gara, một chiếc Panamera phiên bản executive kéo dài. Lúc đặt xe, Trang Tề vừa nhìn đã trúng sự kết hợp giữa lớp sơn kim loại màu đồng đỏ và nội thất màu nâu xì gà, càng nhìn càng thích.
Sau khi lên xe, cô nghiên cứu một hồi, cảm thấy đã quen rồi, mới dò dẫm lái xe ra khỏi cổng sân.
Đoạn đường này coi như thuận lợi, không bao lâu đã đến trường.
Sau khi cô đỗ xe ổn định, liền cầm cặp sách đi vào tòa nhà giảng đường.
Tiết học buổi chiều thứ hai, Trang Tề đến phòng tự học đọc sách trước.
Cô đi đến bên cạnh Lâm Tây Nguyệt ngồi xuống, từ trong túi lấy ra một chai Le Labo, đẩy qua cho cô ấy nói: "Nè, quà mang về cho cậu."
Tây Nguyệt cầm một góc hộp quà, ngại ngùng nhận đồ của cô.
Cô ấy cười nói: "Tôi cũng có tặng cậu cái gì đâu, cậu khách sáo quá."
"Sao lại không có?" Trang Tề ghé sát lại nhìn cô ấy, nói: "Cậu dịu dàng xinh đẹp thế này, mỗi ngày đều lượn lờ trước mặt tôi, là đủ để tôi mãn nhãn rồi."
"Nói linh tinh." Lâm Tây Nguyệt ngẩng đầu nhìn một vòng những người đang tự học ở dãy trước, thẹn thùng đỏ mặt.
Trang Tề bỏ vào túi sách giúp cô ấy "Mùi Gaiac 10 thơm lắm đó, hôm nào cậu thử xem."
Lâm Tây Nguyệt nghĩ ngợi "Vậy trưa nay tôi mời cậu ăn cơm nhé, chúng ta ra ngoài ăn."
Trang Tề xua tay, không dám tiêu tiền lung tung của cô bạn này.
Cô nói: "Ăn ở nhà ăn đi, tôi xin nghỉ cả một tuần lễ, sách vở xem không hết rồi."
Sau khi cúi đầu đọc sách một tiếng, Trang Tề xoa một vòng hốc mắt, liếc nhìn điện thoại trong hộc bàn.
Có một tin nhắn Đường Nạp Ngôn gửi tới.
T: 「Lúc rẽ nhớ bật đèn xi nhan trước.」
Trang Tề nhìn màn hình cười ngây ngô.
Cô đâu phải là không nhớ, mà là nhất thời luống cuống tay chân, vẫn chưa quen.
Cái này nói sao đây, lẽ nào anh vẫn luôn đi theo sau mình?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!