Chương 25: Không sống nổi

Môn cuối cùng của kỳ thi cuối kỳ vào sáng thứ sáu.

Trời lạnh buốt, Trang Tề co rúm trong ký túc xá ôn bài đến bốn giờ sáng, chỉ ngủ ba tiếng rồi lại dậy xem sách.

Lâm Tây Nguyệt không thức khuya được, sớm đã kéo rèm, lên giường nghỉ ngơi.

Cô ấy hâm cho Trang Tề một ly sữa: "Cậu cố lên nhé, tôi đi ngủ trước đây."

Trang Tề ngẩng mặt hỏi: "Tây Nguyệt, có ồn ào ảnh hưởng cậu ngủ không? Tôi ra hành lang học bài nhé."

Cô ấy lắc đầu: "Đừng đi, tôi ngủ kiểu gì cũng được, nghe cậu đọc sách còn dễ ngủ hơn nữa."

Trước khi quen biết Lâm Tây Nguyệt, trong tất cả các bạn học nữ bên cạnh Trang Tề, Chung Thả Huệ xếp đầu bảng về khoản thấu hiểu lòng người.

Nhưng tính cách của cô gái Vân thành này lại càng điềm đạm như nước, tinh tế dịu dàng.

Buổi sáng gió lạnh buốt, Trang Tề quấn áo lông vũ ra khỏi ký túc xá, gió bắc như dao cứa vào mặt, cô vội rụt cổ lại.

Tưởng Khiết đang lái xe, nhìn thấy cô qua gương chiếu hậu, dừng xe gọi một tiếng: "Tề Tề."

"Vâng ạ?" Trang Tề dừng lại, hơi nước phả ra từ miệng che khuất tầm nhìn, cô nhận diện hồi lâu mới gọi: "Bác Tưởng, chào bác."

Tưởng Khiết "ôi" một tiếng: "Lâu rồi không gặp, dậy sớm thế này đi học à?"

Tiếng gió gào thét ập đến, khuôn mặt cô khuất trong khăn quàng cổ, không nhìn rõ vẻ mặt gì, một đôi mắt hạnh long lanh sinh động xinh đẹp.

Giống quá, quá giống Trang Mẫn Thanh lúc trẻ, hoàn toàn như một khuôn đúc ra, Tưởng Khiết thoáng thất thần.

Trang Tề nói: "Không phải ạ, hôm nay thi cuối kỳ, môn cuối cùng rồi ạ."

Tưởng Khiết khựng lại: "Ồ, chúc cháu thi thuận lợi."

"Cảm ơn dì, vậy cháu đi trước nhé, sắp không kịp rồi."

"Được, có thời gian thì đến nhà dì chơi nhé."

Dựa vào cái đầu vừa tiếp thu trọn vẹn tất cả kiến thức, Trang Tề hạ bút như có thần mà viết xong bài thi, lúc nộp bài vô cùng tự tin.

Vừa ra khỏi phòng học, cô tắt chế độ máy bay, mở mạng dữ liệu, một tin nhắn Wechat nhảy vào.

Thiếu Nữ Biến Hóa Trư Cương Liệt: 「Bé ngoan, nghe nói Thẩm Đường Nhân đang nằm viện, chiều nay chúng ta đi thăm cậu ấy nhé?」

Một Miếng Bánh Quy: 「Tối được không? Hôm qua tôi chỉ ngủ ba tiếng, chiều nay phải ngủ bù.」

Thiếu Nữ Biến Hóa Trư Cương Liệt:「Được thôi, anh Nạp Ngôn tinh thần tốt thật, giày vò cậu lâu thế.」

Một Miếng Bánh Quy:「Cậu lại nói bậy bạ gì đấy? Tôi ở ký túc xá ôn bài, là ôn bài cậu nghe thấy không!」

Thiếu Nữ Biến Hóa Trư Cương Liệt: 「Xin lỗi nhé, dạo này bị bệnh mắt vàng*.」

Bị bệnh mắt vàng*: Cũng có nghĩa là bệnh vàng da, ở đây là chơi chữ, ý chỉ nhìn đâu cũng thấy bậy bạ

Sợ ăn vào sẽ buồn ngủ nên Trang Tề chưa ăn gì đã đi thi, lúc này đói muốn ngất.

Cô đi ra ngoài trường, ăn nửa lồng bánh bao nóng hổi, trong dạ dày thoải mái hơn nhiều.

Trang Tề vẫn về chỗ anh trai, tắm rửa xong, thay một chiếc váy lụa hai dây, trùm chăn ngủ mê mệt.

Giấc này ngủ rất lâu, chạng vạng tối Đường Nạp Ngôn tan làm về, cô vẫn chưa tỉnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!