Trang Tề kích động cắn môi, gật đầu lia lịa trong lòng anh trai mình, phấn khích đến mức này, cô thậm chí còn sợ ngôn ngữ không đủ sức diễn tả.
"Được rồi, đừng gật đầu như mổ thóc mãi thế, có chóng mặt không?" Đường Nạp Ngôn xoa đỉnh đầu cô.
Cô lắc đầu, lại quyến luyến dựa dính vào người anh: "Không chóng mặt."
Chuông cửa vang lên ba tiếng, Trang Tề cũng làm như không thấy, không có ý định buông tay.
Đường Nạp Ngôn cố gỡ cô ra: "Anh phải đi lấy đồ ăn khuya cho em rồi, Nhị tiểu thư."
"Ồ, vậy anh đi đi." Trang Tề đỏ mặt buông tay.
Anh trai bảo nhân viên phục vụ về đi, tự mình đẩy xe thức ăn vào, bày ra bàn.
Trang Tề đói muốn xỉu, chạy lon ton đến xem, một món cua gạch hấp xương ướp hèm rượu, một con cá bạch hun khói Long Tỉnh, một phần cơm chiên lươn mềm Hoài An, đặc biệt là măng đông và nấm hương trong cơm chiên, tỏa ra hương thơm thanh mát từ núi rừng.
Cô cầm thìa lên định múc, bị Đường Nạp Ngôn nghiêm mặt giật lấy: "Đi rửa tay trước đã."
"Ồ." Trang Tề lại lon ton chạy đi.
Đường Nạp Ngôn nhìn cô vào phòng tắm, trên bắp chân nhỏ bị viền tất siết ra một vòng hằn, dưới ánh đèn ánh lên màu hồng nhạt mỏng manh, là dấu hiệu cho cơ thể non nớt của cô gái nhỏ.
Anh cúi đầu, không tự nhiên hắng giọng, mình đang nghĩ cái gì thế này!
Trang Tề rửa xong đi ra, huơ huơ trước mặt anh trai: "Rửa sạch lắm rồi, ăn được chưa?"
"Ăn đi." Đường Nạp Ngôn hất cằm về phía cái bàn "Cẩn thận nóng đấy."
Cô ngồi xuống, một miếng cơm dẻo vào miệng, ăn kèm với miếng lươn tươi non ngon miệng, hương vị tầng tầng lớp lớp hòa quyện.
Đường Nạp Ngôn rửa tay xong quay lại, ngồi bên cạnh gỡ cua cho cô.
Anh đặt thịt đã bóc ra vào đĩa nhỏ "Dì Dung biết em đến đây không?"
"Không biết." Trang Tề lắc đầu, cô nói: "Em nói với dì Dung, hôm nay ở cùng Tĩnh Nghi."
Đường Nạp Ngôn cười: "Diệp Tĩnh Nghi là lệnh tiễn chuyên dụng của em à, đã trả phí bịt miệng cho người ta chưa?"
"Trả không nổi, thuê nhà xong ở ngoài trường, em hết tiền rồi." Trang Tề gắp miếng thịt cá thì khựng lại, hình như lỡ lời rồi.
Động tác của Đường Nạp Ngôn cũng dừng lại "Thuê nhà, chuyện từ khi nào?"
"Mới mấy hôm trước thôi, nhìn thấy anh là em phiền lòng rối trí, em đâu dám về nhà thường xuyên?"
Trang Tề cẩn thận liếc nhìn anh.
Anh trai cô nhướng nhẹ đuôi mày, dùng ánh mắt làm thước răn đe, xem xét cô.
Một lúc sau, Đường Nạp Ngôn trực tiếp ra lệnh: "Trả đi, em muốn ở ngoài trường, thì đến chỗ anh."
Hồi đó Trang Tề học năm nhất, Đường Nạp Ngôn lo cô không xoay xở được, đã bảo người giúp việc dọn dẹp căn nhà ở Tây Sơn, để cô tiện đi về trong ngày. Nhưng cô tỏ ra như một nữ chiến binh, nói muốn rèn luyện sớm khả năng tự lập, nhất quyết đòi ở lại trường.
Trang Tề phản đối: "Trả đi không phải là lãng phí tiền sao?"
"Đủ chưa?" Đường Nạp Ngôn mở ví, lấy ra một tấm thẻ đưa cho cô.
Cô vui vẻ nhận lấy, cầm tấm thẻ, tự mình tính toán: "Quá đủ rồi, em về sẽ mua đôi giày mà Tĩnh Nghi thích, tặng cậu ấy. Không, mua hai đôi, em cũng muốn mang."
"Ăn cơm đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!