Chương 2: Muốn chiếm anh làm của riêng

Cứ như vậy, Trang Tề đã trốn anh trai mình ở trường rất lâu.

Trong khoảng thời gian này, Đường Nạp Ngôn có gọi điện cho cô, quan tâm đến việc học hành và sinh hoạt của cô.

Lần đó Trang Tề đang ở thư viện, điện thoại trong túi bỗng rung lên mấy cái, dọa cô giật nảy mình.

Vừa nhìn thấy hai chữ "anh trai", cổ tay trắng nõn của cô liền run rẩy.

Lâm Tây Nguyệt ngồi đối diện, nhỏ giọng hỏi cô: "Sao thế? Sắc mặt đột nhiên kém vậy?"

Trang Tề giơ điện thoại lên: "Không sao, tôi ra ngoài nghe điện thoại."

"Ừ, cậu đi nhanh đi."

Cô chạy nhanh ra cửa, đi đến ngồi xuống bên bức tường ngoài của thư viện, khẽ gọi một tiếng: "Anh."

"Sao thế?" Đường Nạp Ngôn nghe giọng cô không đúng lắm, anh nói: "Không khỏe à?"

Trang Tề nói: "À, không phải ạ, em đang ở thư viện, chạy ra ngoài nghe điện thoại của anh."

Đường Nạp Ngôn cười: "Vậy cũng không cần chạy, lỡ em không nghe máy kịp, thì anh gọi lại là được mà."

"Vâng." Trang Tề cụp mắt, nhặt một cành cây nhỏ vẽ lung tung dưới đất: "Anh tìm em có việc ạ?"

Anh ngồi trong văn phòng, hai ngón tay kẹp một trang tài liệu, nói: "Tiểu Tề, sao hai tuần nay không thấy em về nhà?"

Trang Tề khựng lại, trước khi nói dối, cô bất giác chớp chớp mắt, nói: "Sắp thi rồi ạ, có nhiều bài vở phải ôn tập, em sợ làm không tốt."

Giọng nói trong trẻo ấm áp trong ống nghe im lặng một lúc.

Đường Nạp Ngôn nói: "Vậy à, thế em phải ăn cơm đúng giờ, đừng để bản thân mệt quá."

"Vâng ạ." Tóc của Trang Tề bị gió thổi bay, cô vuốt lại: "Anh cũng vậy nhé, uống ít rượu thôi, chú ý sức khỏe."

Đường Nạp Ngôn gật đầu: "Không cần lo cho anh, đi học bài đi."

Cô cúp máy.

Gương mặt trắng bệch bắt đầu ửng đỏ vì một lời nói dối vụng về.

Trang Tề tin rằng, anh trai chắc chắn cũng nhận ra, đây rõ ràng chỉ là một cái cớ. Cô lớn lên trong vòng tay anh, nói gì, làm gì, khoảnh khắc cúi đầu đang nghĩ gì, lúc nào vui, lúc nào muốn tỏ thái độ, đều không thể qua mắt anh trai.

Nhưng anh là một bậc quân tử khiêm nhường được mọi người công nhận, đối với người ngoài còn ôn hòa thấu tình đạt lý, chưa bao giờ khiến ai khó xử, sao có thể nỡ vạch trần em gái mình chứ?

Đường Nạp Ngôn ném điện thoại lên bàn, anh lấy một bao thuốc trong ngăn kéo, đứng dậy đi đến bên cửa sổ, bật chiếc bật lửa màu bạc, nghiêng đầu châm thuốc.

Anh rít một hơi rồi gác tay lên bệ cửa sổ, khói trắng lượn lờ quanh ngón tay.

Bên ngoài tòa nhà trụ sở chính trồng hai hàng cây ngô đồng, ánh nắng xuyên qua những cành lá xum xuê rọi xuống, tạo nên những vệt nắng nhảy múa trên mặt đất.

Đường Nạp Ngôn lặng lẽ thất thần một lúc.

Từ khi em gái lên đại học, dường như giữa cô và anh đã có khoảng cách, ngày thường gặp mặt, hai anh em cũng chẳng nói được mấy câu, lúc nào cũng là anh hỏi thăm mấy câu về tình hình dạo này, Trang Tề liền về phòng, hoặc ra ngoài gặp bạn bè, vội vội vàng vàng.

Có lẽ chính cô cũng không nhận ra, mỗi lần cô đứng dậy nói buồn ngủ muốn đi ngủ, cổ tay đều run rẩy không ngừng. Không cần phải suy xét kỹ, nhìn là biết đang bịa chuyện lừa anh.

Thôi vậy, cô vui vẻ lấp l**m đối phó, anh cũng chỉ có thể lắng nghe.

Đây là kết cục cuối cùng của tất cả các bậc trưởng bối khi những đứa trẻ lớn lên, không thể tránh khỏi được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!