Giang Thành vừa vào đông không quá lạnh, bầu trời âm u, một màu xám như lông chim bồ câu.
Đường Nạp Ngôn đứng bên hồ ở ngoại ô phía Đông hút thuốc, đập vào mắt là một mảng cỏ xanh mướt đẫm hơi nước, trong lùm cây rậm rạp có mấy con cò trắng đậu.
Chuyến công tác này, là đại diện trụ sở chính đến tuyên bố quyết định bổ nhiệm của Lý Chí Kiệt.
Hoa Thái ở Giang Thành trước giờ luôn là một khúc xương khó gặm, dạo trước cũng xảy ra không ít chuyện, nội bộ cấp cao của tập đoàn nảy sinh mâu thuẫn, nhân viên ý kiến rất nhiều, việc điều động nhân sự cấp cao nhất không thể tiến hành bình thường, bây giờ còn đang tỏ thái độ phản kháng.
Hạ Trị Công lo lắng, Lý Chí Kiệt vừa mới đến, sẽ không trấn áp được đám rắn rết địa phương này, nhưng nếu ông ấy đích thân đi cùng nhậm chức, thì lại quá coi trọng bọn họ rồi, nên đã cử người thân cận bên mình đến.
Nhân viên phục vụ đi tới nói: "Chủ nhiệm Đường, bên trong mọi người đến đông đủ rồi, đang chờ anh qua."
"Được." Đường Nạp Ngôn dụi tắt điếu thuốc, gọi Lý Chí Kiệt đi cùng.
Trước khi họ đi vào, bên trong gác lầu ven hồ nơi cửa sổ nhìn thẳng ra cảnh đẹp, đã bàn tán mấy vòng rồi.
"Lý Chí Kiệt này, là đồng môn với Hạ Trị Công đúng không? Giỏi thật, đè cả Giang Hoành Khôn xuống rồi, tôi còn tưởng là ông ta đến đấy."
"Giang tổng đến thì tốt rồi, anh ta và Chủ tịch Hạ lại không cùng một phe, anh ta đến chúng ta cũng dễ thở hơn. Nhưng anh xem bây giờ, Hạ Trị Công cử cả sư đệ của mình đến rồi, nói thì hay lắm, còn là tiến cử theo kiểu dùng người tài không ngại là người nhà, cái quy tắc bổ nhiệm né tránh người thân trong mắt ông ta chỉ là cái rắm! Sau này, không có ngày lành để sống rồi."
"Đâu chỉ là đàn em xách túi, không thấy Chủ nhiệm Đường cũng đến sao? Thượng phương bảo kiếm hiểu không, thấy Đường Nạp Ngôn như thấy Hạ Trị Công. Con cháu của đại viện, quen được chiều chuộng rồi, vậy mà có thể hạ mình làm thư ký cho Hạ Trị Công, dã tâm không nhỏ đâu."
"Là người kế nhiệm mà Đường Bá Bình dày công bồi dưỡng đấy. Hoa Thái chẳng qua chỉ là bàn đạp của người ta, tương lai chắc chắn sẽ thăng chức đến cơ quan có quyền lực hơn, chuyện này không cần chúng ta lo, đường của Đường công tử đã được trải sẵn rồi."
Không biết là ai khuyên một câu "Được rồi, ai nấy giữ thái độ cho đúng mực đi, lấy đâu ra lắm lời phàn nàn thế? Đối mặt cho tử tế đi. Ai đến thì cũng phải làm tốt công việc."
"Tôi nói này, ở đâu lòi ra một vị chính ủy nghiêm túc thế? Đi nhầm phòng rồi à."
Mọi người lại cùng nhau cười rộ lên.
Lúc Đường Nạp Ngôn và Lý Chí Kiệt đi vào, bọn họ đều đồng loạt đứng dậy, nói: "Chủ tịch Lý, Chủ nhiệm Đường."
Lý Chí Kiệt hòa nhã giơ tay lên "Ngồi cả đi, không cần câu nệ."
Ông ấy là người đứng đầu, đương nhiên ngồi ở ghế chủ tọa, Đường Nạp Ngôn ngồi sát bên cạnh ông ấy.
Lý Chí Kiệt cười nói: "Chiều nay đã gặp qua các vị rồi, nhưng người đông quá, không kịp chào hỏi từng người, tối nay chúng ta ôn lại chuyện cũ thật vui vẻ nhé."
"Đúng vậy, mấy lần họp ở trụ sở chính gặp nhau, đều không có thời gian nói vài câu, hôm nay nhân dịp Chủ tịch Lý nhậm chức, chúng ta cũng thoải mái uống một bữa rượu." Đường Nạp Ngôn nói.
Công việc chính của anh tối nay, là phối hợp với Lý Chí Kiệt, vừa đấm vừa xoa, một lần thu phục hết đám gai góc này, ngay cả lời thoại cũng đã khớp với nhau rồi. Xem như nếu không thu phục được bọn họ, thì lời khó nghe cũng đã nói trước rồi, nếu bọn họ còn muốn tùy tiện làm bậy, vậy thì không thể trách ai được.
Dương tổng đứng lên đầu tiên, bưng rượu nói: "Trong thời gian Chủ tịch tiền nhiệm bị bệnh, công việc luôn do tôi chủ trì, tôi xin vượt quyền một lần nữa, đại diện cho nhân viên Giang Thành chào mừng Chủ tịch Lý, tôi kính hai vị."
Biết ông ta không phục, vốn dĩ Chủ tịch Lâm vừa đi, ông ta là người có hy vọng nhất được bổ nhiệm chính thức, nhưng người ta đã có thái độ đúng đắn như vậy, Lý Chí Kiệt cũng không thể nổi nóng, đành phải uống cạn ly rượu này.
Đường Nạp Ngôn cười nói: "Dương tổng, tình hình ở Giang Thành ông là người hiểu rõ nhất, Chủ tịch Hạ cũng đã khen ngợi năng lực của ông, sau này Chủ tịch Lý vẫn cần ông giúp đỡ nhiều."
Dương tổng lại rót đầy ly rượu nhỏ trước mặt, "Không nói những lời này, đây là công việc của tôi mà. Nào, tôi xin kính Chủ nhiệm Đường một ly nữa."
Đây không phải là người dễ đối phó, xem ra chỉ có thể vừa dỗ vừa đánh thôi.
Đường Nạp Ngôn ngửa đầu uống cạn, trong lòng cũng lo lắng cho Lý Chí Kiệt, không nhịn được liếc nhìn ông một cái.
Ngoại trừ vị này, những người còn lại, phần lớn vẫn là những kẻ gió chiều nào theo chiều ấy.
Uống đến lúc sau, thấy vị công tử Đường Nạp Ngôn này không ra vẻ bề trên, nói chuyện câu nào câu nấy đều có lý, thậm chí còn chua xót kéo anh lại kể khổ, còn nói rất nhiều về sóng gió dạo trước.
Đường Nạp Ngôn dựa vào lưng ghế, tay cầm điếu thuốc bọn họ mời, nghiêng đầu kiên nhẫn lắng nghe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!