Ngoài cửa sổ, màn đêm đặc quánh, trong khung cửa sổ chạm trổ của mỗi nhà, rải rác những ánh đèn sáng rực.
Đường Nạp Ngôn mím chặt môi, khuôn mặt anh tuấn đặt trong ánh sáng mờ ảo.
Cổ họng anh rất khàn, cũng rất khô, trong huyết quản dâng lên cơn ngứa ngáy dày đặc.
Anh lặng lẽ nuốt nước bọt "Tại sao? Có phải vì em cảm thấy, anh không yêu em không?"
Trang Tề bĩu môi nói: "Chẳng lẽ đây không phải là sự thật sao? Sau khi em nói em… em yêu anh, anh đã lớn tiếng mắng em như vậy, bảo em đi."
Dưới sự chủ động hỏi han của anh trai, Trang Tề mới chịu nhìn thẳng vào nỗi đau đớn và xấu hổ của mình, không còn cố chấp xem như chưa từng xảy ra, cố gắng chôn vùi chúng vào sâu trong tâm trí, còn muốn phủ thêm một lớp đất dày.
"Đây chính là nói lung tung rồi, anh có nói một chữ "đi" nào đâu, là tự em mở cửa chạy mất." Tình hình ngày hôm đó vẫn còn rõ mồn một trước mắt, Đường Nạp Ngôn không cho rằng trí nhớ của mình kém đến mức này, đến nỗi nhớ nhầm phần quan trọng như vậy.
"Anh có! Anh nói… anh nói…" Trang Tề đột nhiên nức nở, cô vội vàng đưa ra ví dụ để chứng minh sự tủi thân của mình, nhưng đã qua bao nhiêu ngày rồi, cộng thêm việc cô cố ý quên đi, thật sự có chút không nhớ rõ nữa, chỉ có thể nói đại khái: "Anh nói em không ra thể thống gì, nói em không biết mình là ai hay gì đó, tóm lại là anh đã nói!"
Đường Nạp Ngôn nắm tay cô, hơi cau mày, vẻ mặt vừa bất đắc dĩ lại vừa có chút muốn cười, kiên nhẫn đợi cô tố cáo xong. Anh khẽ giọng sửa lại: "Anh nói là, "Em còn biết anh là ai không", chủ ngữ không đúng, ngữ khí cũng không đúng."
"Giống nhau cả mà! Giống nhau cả mà!" Trang Tề càng lúc càng nói lớn, còn đưa mu bàn tay lên dụi mắt.
Anh hoàn toàn không chống đỡ nổi, cũng không cố gắng giảng giải rõ ràng đạo lý nữa, vốn dĩ cũng không thể giảng giải rõ được.
Đường Nạp Ngôn liên tiếp chịu thua: "Được được được, là lỗi của anh, lỗi của anh."
Hốc mắt Trang Tề ươn ướt, cảm xúc giống như dòng lũ dữ đổ xuống từ đỉnh núi, không sao ngăn lại được.
Cô vươn hai cánh tay gầy guộc, ôm lấy Đường Nạp Ngôn giống như lúc nhỏ, chẳng thèm để ý đến chiếc quần đã ướt sũng của anh, quỳ ngồi trên người anh, cô gục đầu lên vai anh, không ngừng dùng áo anh để lau mắt.
Nước mắt của em gái dạt dào mềm mại, giống như cơ thể yếu ớt của cô, như một sinh vật thân mềm đã hút no nước.
Cổ tay Đường Nạp Ngôn run rẩy nhè nhẹ, dùng sức ôm chặt lấy cô.
Anh nhắm mắt lại, yết hầu trượt lên trượt xuống dữ dội "Được rồi, đừng khóc nữa."
Trang Tề không nói gì, cô dùng hành động vặn vẹo cơ thể để biểu đạt sự kháng nghị.
Đường Nạp Ngôn vỗ nhẹ lên lưng cô từng cái một "Em tự nói xem, sao anh lại có thể không yêu em được chứ?"
Chuyện gì thế này, sau khi lớn lên đi học, hiểu biết nhiều đạo lý hơn, ngược lại càng khó dỗ hơn.
"Không yêu, anh không yêu." Trang Tề lại bắt đầu lắc đầu nguầy nguậy, cô nói: "Kiểu yêu đó của anh, hoàn toàn khác với của em."
Đường Nạp Ngôn cười: "Thật ra cũng không có gì khác biệt, xem em định nghĩa tình yêu như thế nào thôi."
Nghe anh nói vậy, Trang Tề mới ngừng khóc.
Cô ngồi thẳng dậy, cúi mắt nhìn Đường Nạp Ngôn, dùng mu bàn tay quệt lung tung lên mặt, nói: "Anh… anh có ý gì?"
Khóc quá lâu, mắt Trang Tề vừa đỏ vừa sưng, giống như vỏ quả vải vừa bóc ra.
Đường Nạp Ngôn rút khăn giấy, tỉ mỉ lau cho cô, anh nói: "Anh hỏi em, vậy em có chắc chắn là em yêu anh không? Không phải là ỷ lại, không phải là cảm kích, trong phạm vi này, cũng không có anh trai, chỉ xem anh là một người đàn ông, là như vậy sao?"
"Em chưa từng nghĩ tới, em chỉ biết em sẽ mơ thấy anh, anh vừa đến gần em, là em lại muốn dính lấy trên người anh, có phải là rất không biết xấu hổ không?" Trang Tề nói xong, dè dặt cẩn thận nhìn anh trai mình, vẫn là sợ bị mắng.
Nhưng lần này Đường Nạp Ngôn không nổi giận, anh lắc đầu, cười nói: "Đã mơ thấy anh làm gì?"
"Hôn nhau, ở mọi nơi mà chúng ta từng ở." Trang Tề nói nhỏ.
Dưới ánh đèn, yết hầu rắn rỏi của Đường Nạp Ngôn nuốt khan liên tục, cơ thể cũng dấy lên phản ứng không thể xem nhẹ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!