Đường Nạp Ngôn đi rồi, Trang Tề ở một mình trong phòng khóc rất lâu.
Cô gục mặt xuống bàn học, nước mắt chảy ra từ kẽ tay, men theo mặt bàn nhỏ xuống sách.
Sau đó khóc đủ rồi, lúc Trang Tề đứng dậy, cô nhặt cuốn tiểu thuyết bị anh trai ném xuống đất lên, lau đi vệt nước bên trên, lật xem hai trang đã không thể đọc tiếp được nữa.
Văn học Latinh dường như luôn diễn ra vào mùa mưa ẩm ướt, trong nhà thờ vang vọng tiếng chuông chân thực, tràn ngập một sự lãng mạn hoang đường, vĩnh hằng và kỳ quái, đọc xong lại như không có chuyện gì xảy ra.
Cô sụt sịt mũi, đặt sách về lại giá sách.
Sau khi lớn lên, Trang Tề luôn cố gắng không để người khác nhìn thấy mình rơi lệ.
So với việc bộc lộ cảm xúc, cô càng có xu hướng dùng hành động để giải tỏa đau khổ, cho dù đó là trốn tránh.
Nhưng sao hôm nay lại khóc thành ra thế này?
Có phải là vì nói ra lời muốn đi, bản thân cũng cảm thấy không nỡ không?
Nhưng cô không thể không đi mà.
Cô có một ngàn, một vạn lý do để rời đi, nhưng lại không tìm ra được một cái cớ nào để ở lại nhà họ Đường.
Trang Tề dùng mu bàn tay lau lau mắt, dáng vẻ rất trẻ con.
Cô xoay người đi tắm, ngày mai còn phải tiễn bác Đường, ngủ muộn quá sợ không dậy nổi.
Càng cãi nhau với anh trai, càng không thể thất lễ vào lúc này, càng phải làm một cô con gái ngoan ngoãn, để tránh vợ chồng Đường Bá Bình nghi ngờ. Dù thế nào đi nữa, cũng phải cố gắng đến ngày cô thật sự rời khỏi nhà họ Đường.
Ngày hôm sau, Trang Tề dậy rất sớm.
Nhưng quầng thâm dưới mắt quá rõ ràng, là bằng chứng cho cả đêm không ngủ ngon.
Cô rửa mặt xong, ngồi trước bàn trang điểm tỉ mỉ trang điểm mắt.
Để hợp với kiểu trang điểm dịu dàng này, Trang Tề còn đặc biệt bới tóc lên, thay một chiếc váy lộng lẫy cầu kỳ.
Đến nỗi lúc ăn sáng, Khương Ngu Sinh cứ nhìn cô không ngớt.
Bà bưng sữa tươi cười nói: "Tiểu Tề Tề hôm nay xinh đẹp quá, hẹn hò à?"
Bên kia bàn ăn, Đường Nạp Ngôn đang cúi đầu khuấy cà phê cũng ngẩng lên.
Em gái của anh mặt trái xoan mày lá liễu, da trắng má hồng, trông rất khác biệt, giống như đóa hoa chi tử màu trắng sữa mới nở dưới hành lang, có vẻ đẹp thanh nhã vừa phải.
Trang Tề cười lắc đầu, không nói gì.
Khương Ngu Sinh lại nhìn sang Đường Nạp Ngôn: "Em gái con tám phần là đang yêu rồi, con cũng không biết sao?"
"Em ấy cũng lớn từng này rồi, con đâu thể chuyện gì cũng quản được." Đường Nạp Ngôn thản nhiên nói.
Tiễn bọn họ lên xe, nhìn cửa sổ xe kéo lên, Trang Tề mới thu lại nụ cười, hạ cánh tay đang vẫy xuống.
Cô tự mình xoay người, chuẩn bị lên lầu lấy túi rồi về trường.
Lúc đi ra lần nữa, Đường Nạp Ngôn vẫn đứng ở cửa, mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, cánh hoa rơi phủ nửa bờ vai, đang hút thuốc, một hình ảnh cực kỳ hiếm thấy.
Dáng vẻ này của anh trai rất quyến rũ. Trong cái cốt cách mộc mạc trầm ổn, lại vô tình toát ra vẻ phóng khoáng lãng tử.
Trang Tề dừng lại sau lưng anh, nhỏ giọng nói: "Anh, em đến trường đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!