"Nếu tôi nhớ không nhầm thì trước đó Triệu thị từng chủ động đưa cành ô
-liu này sang Cảnh Dực nhỉ."
Bách Nạp Tư chống cằm, cây bút máy trong tay vẽ ra từng vòng mực gọn gàng. Ngồi đây nghe đám người già này lải nhải, còn không bằng về nhà trông nom Hứa Vãn Tinh.
Bách Nạp Tư nhấc mắt:
"Cành ô
-liu sao?"
Người lên tiếng hừ lạnh một tiếng, giọng già nua pha chút hẹp hòi:
"Tổng giám đốc Bách còn trẻ, khí thế mạnh tôi có thể hiểu. Nhưng Cảnh Dực dù sao cũng là tâm huyết của nhà họ Bách. Một đối tác tốt như Triệu thị, tại sao lại không tranh thủ? Bây giờ cổ phiếu Triệu thị nước lên thì thuyền lên, trong giới này ai mà không nể nhà họ Triệu vài phần."
Giữa đám người, những lời khuyên nhủ chen chúc đổ tới từ bốn phía.
"Đúng vậy, theo tôi thấy thì Tiểu Bách vẫn còn quá trẻ. Chi bằng giống Quân Tâm, làm ông chủ đứng sau, không cần động tay cũng có tiền chảy vào tay."
Bách Nạp Tư gần như không để lộ cảm xúc, chỉ khẽ nhíu mày.
Thực tế, anh không phải người trực tiếp nắm quyền Cảnh Dực. Công ty đứng tên Bách Quân Tâm, anh chỉ thay cô quản lý mà thôi.
Tỷ lệ cổ phần cao nhất, vẫn nằm trong tay Bách Quân Tâm.
Bách Nạp Tư cười nhạt:
"Lão Hoàng đúng là người từng trải, nhìn thấu thủ đoạn trong giới thương trường nhỉ."
Người được gọi là lão Hoàng thoáng lóe lên tia khinh miệt trong mắt, ngoài mặt vẫn cười hòa nhã:
"Đâu có, Tiểu Bách mới là nhân tài mới nổi."
Một buổi họp hội đồng kết thúc, vai Bách Nạp Tư mỏi nhừ. Đám lão già này, người đóng vai mặt trắng, kẻ hát vai mặt đỏ, rốt cuộc cũng chỉ muốn moi từ tay anh một miếng lợi béo.
Anh gọi điện cho Bách Quân Tâm. Đầu dây bên kia không biết đang bận gì, mãi không bắt máy. Bách Nạp Tư đứng trước cửa sổ, nhìn dòng người qua lại phía dưới, siết chặt điện thoại trong tay, sắc mặt khó đoán.
"Alô? Gọi làm gì thế?"
Bách Quân Tâm cuối cùng cũng nghe máy, dường như chẳng bị ảnh hưởng gì. Trong tay cô đang v**t v* một con rắn nhỏ, móng tay sơn đỏ sẫm thỉnh thoảng lướt qua bụng nó.
"Gần đây mấy cổ đông đó có gọi cho chị không?"
Nhắc đến chuyện này, Bách Quân Tâm lập tức nổi cáu:
"Cả đám lão già nói bóng nói gió, muốn moi thông tin từ chị. Nào là chị già rồi, nên lập gia đình ổn định, Cảnh Dực không thể mãi nằm trong tay người ngoài các thứ."
"Chị khinh!"
Cô đột nhiên lớn tiếng, làm con rắn nhỏ giật mình ngẩng đầu. Bách Quân Tâm đưa tay v**t v* đầu nó, hạ thấp giọng:
"Nhát thế không biết giống ai nữa."
"Cái gì?"
Cô nói quá nhỏ, Bách Nạp Tư không nghe rõ, theo bản năng hỏi lại.
"Không có gì. Tiểu Hắc bị dọa thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!