Hứa Vãn Tinh vừa khuấy bơ trong tô, vừa liếc nhìn video hướng dẫn trên điện thoại.
Kiểu bánh kem này phức tạp quá mức, cô luôn căn không chuẩn tay. Ngay cả dòng chữ trên mặt bánh cũng bị viết lệch xiêu vẹo.
Cô chán nản chống cằm, gục xuống bàn.
Tiểu Anh thấy vậy liền ghé lại gần:
"Vãn Tinh, hay là để mình làm giúp cho?"
Hứa Vãn Tinh ngẩng đầu nhìn cô ấy, khóe môi cong lên, nhưng ý cười lại không chạm tới đáy mắt.
Kể từ hôm thử dò Tiểu Anh, cô ấy quả thật bắt đầu thường xuyên tới tiệm phụ giúp lại.
"Không cần đâu."
Hứa Vãn Tinh nói.
"Bánh sinh nhật của Bách Nạp Tư, mình muốn tự tay làm."
Tiểu Anh gật gật đầu.
Nhưng dưới ánh nhìn chăm chú của Hứa Vãn Tinh, cô ấy có cảm giác như mình đang bị l*t tr*n đứng giữa đám đông. Toàn thân không được tự nhiên, cô ấy hơi nghiêng người, né tránh ánh mắt kia.
Môi mấp máy mấy lần, cuối cùng cô ấy nở nụ cười có phần gượng gạo:
"Vậy… tớ qua giúp Chi Án trước nha."
Hứa Vãn Tinh gật đầu.
Cô nhìn theo bóng lưng gần như chạy trối chết của Tiểu Anh, ánh mắt trầm xuống, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Cô lấy điện thoại ra, gửi cho Đồ Nhạc một tin nhắn.
[Có tra được gì không?]
Đồ Nhạc:
[Chưa có gì. Ý thức phản trinh sát của Tiểu Anh quá mạnh, người của chúng ta đều bị cô ấy phát hiện rồi loại ra ngoài.]
Hứa Vãn Tinh bóp hết túi kem bơ lên mặt bánh, tùy ý dùng dụng cụ trét cho phẳng.
[Hay là gắn máy định vị?]
Đồ Nhạc:
[Tôi sẽ tìm cơ hội.]
Cất điện thoại đi, Hứa Vãn Tinh nhìn chằm chằm chiếc bánh kem "không ra hình thù gì" trên bàn, ngẩn người.
Cái bánh này… đúng là khó thật.
Nhưng nghĩ tới việc muốn cho Bách Nạp Tư một sinh nhật khó quên, cô lại tự cổ vũ bản thân.
Cô cúi đầu, chăm chú nhìn chiếc bánh trong tay, suy nghĩ xem phải bắt hoa thế nào cho đẹp hơn, vừa khéo bỏ lỡ ánh mắt Tiểu Anh nhìn sang.
Trong ánh mắt đó có do dự, có giằng xé, còn có cả mơ hồ hoang mang.
Đêm trước sinh nhật của Bách Nạp Tư, Hứa Vãn Tinh cố ý nhắn tin bảo anh về sớm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!