Chương 46: Con rắn háo sắc

Hứa Vãn Tinh vội vàng giữ chặt Bách Nạp Tư, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* đỉnh đầu anh. Nhân lúc Tiểu Anh và Phó Chi Án quay sang nếm bánh, cô nhanh tay bế anh ra xa một chút, hạ giọng:

"Anh ngoan ngoãn một chút được không?"

Phó Chi Án đúng là dân chuyên. Món tráng miệng làm ra vừa đẹp mắt vừa ngon miệng. Hứa Vãn Tinh nếm một miếng, tiện tay bẻ một phần nhỏ, đưa cho Bách Nạp Tư đang thò đầu ra khỏi túi.

Tình trạng của Bách Nạp Tư lúc này vẫn chưa ổn định. Hứa Vãn Tinh không muốn chạm mặt Bách Dật thêm nữa, nên sau khi dạo một vòng, thấy không có việc gì quan trọng thì rời đi luôn.

Về đến nhà, cô đặt túi xuống, dặn dò:

"Anh ngoan ngoãn ở đây nhé, em đi tắm một chút."

Chạy ngược xuôi cả ngày, người dính dấp khó chịu. Hứa Vãn Tinh mở tủ quần áo, chọn một bộ đồ ngủ — là bộ cô mua cùng Lâm Nam trước kia, kiểu đồ đôi bạn thân nhưng chưa từng mặc. Chất liệu tơ tằm mềm mịn, sờ vào rất dễ chịu.

Cô khe khẽ ngân nga, mái tóc buông hờ trên vai. Cúi đầu tháo vòng cổ, thay đồ ngủ, đặt trang sức sang một bên. Khi quay lại, cô phát hiện Bách Nạp Tư đang ngẩng đầu nhìn mình, ánh mắt chăm chú khác thường. Trên chóp mũi anh còn có một vệt đỏ nhạt.

Hứa Vãn Tinh giật mình, vội bế anh lên xem kỹ. Thấy chỉ là chảy máu mũi, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Chảy máu mũi thì…

Khoan đã, rắn cũng chảy máu mũi sao?

Cô lấy giấy lau sạch cho anh. Bách Nạp Tư cọ nhẹ đầu, cổ áo đồ ngủ hơi thấp, khi Hứa Vãn Tinh cúi xuống, ánh mắt anh vừa vặn đối diện.

Ý thức của anh lúc tỉnh lúc mê. Nhưng vào khoảnh khắc này, anh lại rất tỉnh táo. Trước mắt là bờ lưng trắng nõn quen thuộc của Hứa Vãn Tinh, chỉ nhìn thôi mà răng anh đã ngứa ngáy, anh đã từng hôn qua nơi đó, để lại rất nhiều dấu vết thuộc về riêng mình, cho tới bây giờ, trên vai phải của cô vẫn còn những dấu hôn của anh.

Hứa Vãn Tinh đặt anh vào chăn.

"Em đi tắm nhé."

Ngọn tóc lướt qua đầu anh. Bách Nạp Tư nghiêng đầu, mùi hương của cô càng lúc càng rõ.

Cửa phòng tắm là kính mờ, anh nhìn không rõ, bò từ trên giường xuống. Hứa Vãn Tinh vào vội, không để ý cửa chưa khép hẳn, chỉ hé một khe nhỏ — giống như là chuyên để lại cho anh vậy.

Nước ấm xối xuống, cô nhắm mắt gội đầu, cảm giác mệt mỏi tan đi không ít.

Bắp chân hơi ngứa, cô không để tâm. Bọt xà phòng dính vào mắt, Hứa Vãn Tinh cúi xuống xả nước. Khi mở mắt ra, cô chợt đối diện với Bách Nạp Tư — anh đã bò tới gần, chỉ còn cách một chút nữa.

Hứa Vãn Tinh: "……"

Con rắn háo sắc.

Cô nhấc anh lên, đưa dưới vòi nước rửa nhẹ. Bách Nạp Tư bị xoay đến choáng váng. Hứa Vãn Tinh dí sát vào nhìn anh:

"Lông mi anh dài thật đấy."

Khoảng cách quá gần. Gương mặt trước mắt còn vương nước. Bách Nạp Tư chớp mắt, có chút muốn l**m cô, muốn vậy nên anh cũng làm vậy.

Vào ngay khoảnh khắc lưỡi rắn chạm vào kia, Hứa Vãn Tinh còn chưa kịp phản ứng thì anh đã trượt khỏi tay cô.

"Ai— cẩn thận!"

Hứa Vãn Tinh còn chưa nói hết câu thì trước mắt đã sáng lên.

Bách Nạp Tư biến trở lại rồi.

Dù vẫn đang ở trạng thái nửa người nửa rắn, nhưng ít ra trông anh tỉnh táo hơn rất nhiều so với lúc chỉ là một con rắn nhỏ.

Chỉ là… hoàn cảnh hiện tại thật sự quá lúng túng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!