Mi mắt truyền đến cảm giác lạnh buốt. Hứa Vãn Tinh tiện tay khẽ quơ, đầu ngón tay chạm phải một thứ mềm mềm, lành lạnh.
Gần như ngay lập tức cô mở bừng mắt.
Trong chăn, Bách Nạp Tư bị quăng lệch sang một bên, vẻ mặt còn ngơ ngác. Hứa Vãn Tinh theo phản xạ dùng ngón tay đè lên bụng anh, nhịn không được hỏi:
"Anh sao vẫn chưa biến về hình người thế?"
Bách Nạp Tư ngẩng đầu lên, chiếc đuôi vung vẩy rất nhanh. Hứa Vãn Tinh không hiểu rõ tập tính của loài rắn, chỉ cho rằng anh đang đùa với mình, thậm chí còn đưa tay chọc chọc lên đầu anh.
Cho đến khi đầu ngón tay truyền đến một cơn đau nhói.
"Xí—"
Hứa Vãn Tinh vội che tay lại, nhìn người gây chuyện. Bách Nạp Tư thì ngược lại, vẻ mặt vô tội nhìn cô, thậm chí còn có xu hướng bò về phía lòng cô.
"Anh… có độc không vậy?"
Hứa Vãn Tinh nhìn giọt máu rịn ra nơi đầu ngón tay, giọng nói có chút không chắc chắn.
Bách Nạp Tư nghiêng đầu. Hứa Vãn t*nh h**n toàn bó tay với anh, ôm chăn than khẽ một tiếng rồi nằm xuống. Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập, cô thò đầu ra khỏi chăn.
Là điện thoại của Bách Nạp Tư.
Nhưng trạng thái hiện tại của anh thì…
Hứa Vãn Tinh cầm điện thoại, một người một rắn nhìn nhau, cả hai đều có cảm giác… xong đời rồi.
Cuộc gọi là của Tiểu Sách. Chưa kịp mở khóa, điện thoại đã tự động ngắt. Ngay sau đó, tiếng chuông quen thuộc vang lên lần nữa — quả nhiên Tiểu Sách rất nhanh trí, gọi thẳng sang máy của cô.
"Cô Hứa, ông chủ có ở bên cạnh cô không ạ?"
Hứa Vãn Tinh liếc nhìn con rắn nhỏ đang vật lộn với cái chăn, khóe miệng khẽ giật một cái.
"Có."
Tiểu Sách đứng trước cửa sổ sát đất, phong cảnh ngoài kia lúc này hoàn toàn không lọt được vào mắt anh. Ông chủ cuồng công việc của anh đột nhiên biến mất hai ngày liền, không đến công ty, cổ đông đã gây áp lực muốn mở đại hội bất thường.
"Vậy có thể nhờ cô đưa điện thoại cho sếp được không ạ? Công ty có việc rất gấp."
Hứa Vãn Tinh đang do dự thì đúng lúc đó, Bách Nạp Tư bò dọc theo đùi cô lên trên. Cảm giác lạnh lẽo k*ch th*ch da thịt, cô vội dùng tay đè anh lại. Đầu dây bên kia, Tiểu Sách chờ mãi không thấy trả lời, nghi hoặc hỏi:
"Cô Hứa? Cô còn nghe máy không ạ?"
Hứa Vãn Tinh nhắm mắt lại rồi mở ra, trừng Bách Nạp Tư một cái.
"Anh ấy dạo này… hơi bị cảm, vừa uống thuốc xong thì ngủ rồi."
Giải thích xong với Tiểu Sách, vừa cúp điện thoại, Hứa Vãn Tinh lập tức túm lấy con rắn hay gây rối kia, nắm lấy đuôi anh rồi quăng sang một bên.
"Cho anh không ngoan này."
Bách Nạp Tư lật người giữa không trung, thân rắn cuộn lại. Giây tiếp theo, cả con rắn rơi tòm vào trong chăn, còn trong tay Hứa Vãn Tinh… chỉ còn lại một đoạn đuôi vẫn đang run rẩy.
Đầu óc Hứa Vãn Tinh trống rỗng.
Cảm giác mềm mại trong tay nói cho cô biết, tất cả không phải ảo giác—
Cô đã kéo đứt đuôi của Bách Nạp Tư rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!