Chương 44: Rắn có hai “cái đó”

Đuôi rắn cứ như thể đang "tuần tra" tới tới lui lui trên người cô, mỗi nơi nó chạm vào đều ngứa ngáy như bị dị ứng vậy. Cả người Hứa Vãn Tinh bị đuôi rắn quấn quanh, Bách thoạt nhìn rất không bình thường, thậm chí còn có xu hướng manh động muốn nhét cái đuôi vào trong miệng cô.

Bị đuôi rắn cuốn lấy, cô có thể nhìn thấy cơ thể hoàn chỉnh của Bách Nạp Tư ở cự ly gần, đầu rắn siêu lớn chống lên trán cô, lưỡi rắn thỉnh thoảng cứ đảo qua đảo lại quanh tai cô, mang theo chút ngưa ngứa.

Hứa Vãn Tinh theo bản năng nghiêng đầu né tránh, môi còn có chút tái nhợt, cô rốt cuộc cũng hiểu ra tại sao thư sinh trong các giai thoại đều bị dọa tới nhảy dựng ghi thấy bạn đời biến thành yêu quái rồi.

Chú rắn nhỏ nghiêng nghiêng đầu, lưỡi rắn ngửi ngửi trong không khí, ngửi được một làn hương vị sợ hãi, là người trong ngực phát ra.

Anh có chút khó hiểu, sao bạn đời lại sợ mình nhỉ, từ trong trí nhớ anh kế thừa từ bậc cha chú đều không có loại tình huống này mà.

Anh dò lưỡi rắn ra, thử hướng về phía gương mặt của Hứa Vãn Tinh, nhích nhích lại gần, nhìn đến khi cô theo bản năng nhắm mắt lại, cả người rắn đều không vui rồi, phần đuôi gục xuống trên mặt đất.

Hứa Vãn Tinh nhận thấy sức lực đang giữ mình lại nhỏ đi chút, cô không nhịn được hé một mắt ra nhìn trộm Bách Nạp Tư, lại bất thình lình đối diện với con người xanh biếc kia, sợ tới mức cô vội vàng nhắm tịt mắt lại.

Trong phòng ngủ là một hồi yên tĩnh, chỉ có âm thanh sàn sạt  thỉnh thoảng phát ra từ chóp đuôi của Bách Nạp Tư.

Hứa Vãn Tinh lại lần nữa mở to mắt, đối diện với Bách Nạp Tư, sau đó lại lần nữa nhắm mắt lại.

Bách Nạp Tư hứng thú bừng bừng nhìn chằm chằm bạn đời của chính mình, còn cho rằng Hứa Vãn Tinh đang chơi trò chơi với anh, mỗi khi Hứa Vãn Tinh mở to mắt ra, anh liền đem đầu rắn thò lại gần, thấy cô lại nhắm mắt lại, liền lắc lắc cái đầu chờ cô mở mắt thêm lần nữa.

Cánh tay bị giữ chặt có chút không thoải mái, Hứa Vãn Tinh bèn nói: "Buông ra một chút."

Rắn nghiêng đầu, hình như có chút nghe hiểu lời cô nói, thấy Hứa Vãn Tinh chau mày, anh theo bản năng thả lỏng thân mình.

Hứa Vãn Tinh thở phào một hơi, cuối cùng cũng có thể thở rồi.

Lưỡi rắn thăm dò ra phía trước, trong lúc vô ý lại cọ qua một nơi mềm mềm mại mại, đầu rắn đột nhiên lại cứng đờ tại chỗ, con ngươi xanh biếc nhìn chằm chằm môi Hứa Vãn Tinh.

Nơi đó thật mềm, mang theo một chút hương vị ngọt ngào.

Thấy Bách Nạp Tư có ý muốn hướng lưỡi rắn vào miệng mình, Hứa Vãn Tinh vội vàng duỗi tay che miệng anh lại.

"Không được hôn nha."

Rắn có chút bực bội mà lắc lắc cái đuôi, nhưng vẫn không quên việc không thể tức giận với bạn đời, đành phải quay sang ôm chiếc gối bên cạnh phát giận.

Tay Hứa Vãn Tinh che môi của anh lại, rắn nhịn không được dùng đầu lưỡi thăm dò, Hứa Vãn Tinh nhận thấy cảm giác ướt át trong lòng bàn tay, đột nhiên rút tay về.

Rắn thoạt nhìn có chút hưng phấn, vẫn luôn lấy đầu chạm chạm vào cô.

Hứa Vãn Tinh: "Thả em xuống được không?"

Cô hạ thấp giọng, nói chuyện thật mềm mỏng, cũng không rõ Bách Nạp Tư lúc này rốt cuộc đang ở trạng thái nào, còn có thể nghe hiểu lời cô hay không.

Thấy anh không có phản ứng, Hứa Vãn Tinh đành vòng tay ôm lấy đầu rắn, nhẹ nhàng hôn lên trán anh một cái.

Lớp vảy hơi lạnh. Hứa Vãn Tinh theo bản năng l**m l**m môi.

Cảm nhận được hơi ấm trên đỉnh đầu, đôi mắt rắn gần như sáng lên ngay tức khắc, ánh nhìn không chớp dán chặt vào cánh môi của Hứa Vãn Tinh.

Hứa Vãn Tinh bị anh nhìn chằm chằm đến mức cả người nổi da gà.

"Anh thả em xuống được không? Em không chạy đâu. Em chỉ muốn vào nhà vệ sinh thôi, được không? Con người có ba nhu cầu cơ bản mà, không đi là em chịu không nổi thật đó."

Cô cố ý nói bằng giọng tội nghiệp, còn giả vờ dụi mắt. Khi buông tay ra, khóe mắt đỏ lên, trông như sắp khóc vậy.

Rắn nghiêng đầu, lưỡi khẽ l**m qua khóe mắt Hứa Vãn Tinh. Vị mặn mặn lạ lẫm khiến anh khựng lại, rõ ràng không thích cảm giác đó.

"Bách Nạp Tư?" Hứa Vãn Tinh gọi thêm lần nữa, giọng mềm xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!