Chương 43: Quay người

Bách Nạp Tư cứng người lại, hai tay không biết nên đặt ở đâu. Hứa Vãn Tinh cảm nhận được sự luống cuống của anh, cánh tay thỉnh thoảng quệt qua da cô, mang theo chút ngứa ngáy khó tả.

Bách Nạp Tư khẽ gọi:

"Vãn Tinh."

Hứa Vãn Tinh tìm một tư thế thoải mái trong lòng anh, nhắm mắt lại. Ngay khoảnh khắc mơ màng sắp ngủ, nghe anh gọi tên mình, cô chỉ khẽ "ừ" một tiếng coi như đáp lại.

"Chúng ta… có thể không ly hôn được không?"

Hứa Vãn Tinh: "……"

Cô âm thầm trợn mắt, rồi xoay người trong lòng anh, quay lưng lại.

Bách Nạp Tư: "!!!"

Hai cánh tay anh cứng đờ treo giữa không trung, nhìn bóng lưng của người bạn đời mà hoàn toàn luống cuống. Với xà tộc, sự trung thành và yêu thương dành cho bạn lữ là bản năng khắc sâu trong máu, anh không muốn làm cô buồn dù chỉ một chút.

Bách Nạp Tư lén lút rút điện thoại ra từ bên cạnh, kéo chăn lên cao hơn, che bớt ánh sáng.

[S]: Làm sao để dỗ bạn đời vui lên?

Thấy đối phương trả về một dấu chấm hỏi, trong lòng anh lập tức sốt ruột.

[S]: Chấm hỏi là ý gì?

[Y]: Tưởng Bách tổng bị hack tài khoản, nửa đêm gửi tin nhắn làm tôi đánh thức bạn đời.

Bách Nạp Tư gửi qua một chuỗi dấu ba chấm.

Ở đầu bên kia, Thẩm Yến Trì cong môi cười, liếc sang Phương Lê Sơ đang ngủ say bên cạnh, kéo người vào lòng, thả chiếc đuôi lông xù ra, không nhịn được mà cọ nhẹ lên má cô.

[S]: Không bị hack.

Bách Nạp Tư chẳng để ý giọng điệu trêu chọc của đối phương. Trong ấn tượng của anh, tình cảm của Thẩm Yến Trì và bạn đời luôn khăng khít, hẳn là rất có kinh nghiệm.

[Y]: Giận thì dỗ thôi. Chẳng lẽ Bách tổng ngay cả dỗ người cũng không biết?

Bách Nạp Tư vừa gõ chữ vừa cẩn thận quan sát Hứa Vãn Tinh, sợ mình làm cô tỉnh giấc.

Dù quay lưng lại, Hứa Vãn Tinh vẫn nghe rõ từng động tĩnh. Chăn bị kéo qua kéo lại liên tục, cô đột ngột ngồi bật dậy. Bách Nạp Tư giật mình, điện thoại rơi xuống chăn, màn hình sáng rực.

Hứa Vãn Tinh nhìn anh:

"Anh lạnh lắm à?"

Bách Nạp Tư liếc nhìn cái chăn sắp bị mình kéo hết sang bên, môi mấp máy, cuối cùng vẫn không nói gì.

Đây là lần đầu Hứa Vãn Tinh thấy anh lộ ra vẻ mặt như vậy. Cô không nhịn được nhìn thêm mấy lần, rồi ánh mắt bị nội dung trên màn hình điện thoại thu hút.

Hứa Vãn Tinh đọc thành tiếng:

"Mặc đồ hầu gái…"

"Biến về nguyên hình để cô ấy vuốt cho đã tay…"

Mỗi câu cô đọc lên, đầu Bách Nạp Tư lại cúi thấp thêm một chút. Đến khi đọc xong cả đoạn tin nhắn dài, anh đã hoàn toàn rũ người, trông như bị rút cạn sinh khí.

Hứa Vãn Tinh hứng thú dùng ngón tay móc nhẹ cằm anh, buộc anh ngẩng đầu lên. Nhìn vẻ mặt vừa ngây ngô vừa căng thẳng ấy, cô bỗng thấy tò mò.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!