Hứa Vãn Tinh đang trả lời tin nhắn thì Tiểu Anh cũng vừa đến, cô ấy cùng giúp một tay thu dọn đồ đạc trong tiệm.
Chuyện hôm qua xảy ra quá đột ngột, cũng may Tiểu Anh có việc nên không tới, nếu không chắc cũng đã bị thương rồi.
Tiểu Anh cúi người dọn dẹp mấy chiếc ghế, mái tóc vàng xõa xuống để lộ một dấu vết lạ sau gáy. Hứa Vãn Tinh đang định nhìn kỹ hơn thì cô ấy đột ngột đứng dậy, động tác có chút mất tự nhiên mà vuốt lại tóc.
Hứa Vãn Tinh nheo mắt đối diện với tầm mắt của cô, cô ấy chỉ đành cười gượng gạo. Vết đó trông giống một vết bớt, nhưng vì nhìn không rõ nên cô cũng không để tâm quá nhiều.
Tiểu Anh hỏi: "Vãn Tinh, còn việc gì cần giúp nữa không?"
Cô ấy cười rất ôn hòa, nhưng Hứa Vãn Tinh lại cảm thấy có chút không thoải mái. Bình thường Tiểu Anh vẫn cười như vậy, nhưng hiện tại trong đầu Vãn Tinh lại hiện lên một từ: Phục tùng.
Hứa Vãn Tinh đáp: "Hết rồi, những thứ khác chị đã gọi thợ sửa chữa. Hai người cứ về trước đi, hai ngày tới tiệm tạm thời không khai trương."
Cô nhìn chằm chằm bóng lưng Tiểu Anh rời đi mà ngẩn ngơ. Cảm giác có gì đó rất không ổn, hôm nay Tiểu Anh cho cô cảm giác vô cùng khác lạ. Hứa Vãn Tinh lắc đầu, tự nhủ chắc là do mình quá đa nghi thôi.
Điện thoại vẫn liên tục nhảy thông báo tin nhắn của Bách Nạp Tư. Hứa Vãn Tinh bất đắc dĩ mở máy ra, màn hình đã bị anh chiếm trọn.
[S]: "Kinh ngạc! Tình cảm vợ chồng rạn nứt lại vì những chuyện nhỏ nhặt này!" "Anh thấy bài viết này nói đúng lắm, chỉ có tâm huyết vun vén thì hôn nhân mới viên mãn hạnh phúc được."
[S]: "Sức công phá khủng khiếp từ việc đời sống vợ chồng không hòa hợp."
Hứa Vãn Tinh chậm rãi gõ một dấu chấm hỏi.
[ovo]: "Em nhớ là anh bị thương ở bụng chứ đâu phải ở não đâu nhỉ?"
[S]: "Tại chán quá mà. Tiểu Sách gợi ý cho anh mấy bài báo về cách giữ gìn hôn nhân, anh thấy học hỏi được bao nhiêu điều."
Hứa Vãn Tinh: "…"
[ovo]: "Đừng có học lung tung."
[S]: "Vậy khi nào em mới về?"
[ovo]: "Về ngay đây. Trưa nay anh muốn ăn gì? Em mời, nhưng đắt quá thì thôi nhé. Lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó, theo em thì đừng có xa xỉ quá."
Bách Nạp Tư khẽ cười, ngón trỏ v**t v* hình đại diện của Hứa Vãn Tinh trên màn hình.
[S]: "Đều nghe em cả. Nhưng cơm trưa Tiểu Sách đã mua mang tới rồi, chỉ chờ em về ăn cùng thôi."
Hứa Vãn Tinh chụp một tấm ảnh mình đang giơ ngón tay cái tán thưởng gửi qua.
[ovo]: "Anh thật sự nên tăng lương cho Tiểu Sách đi, đúng là trợ lý vàng."
Hứa Vãn Tinh không lái xe mà đặt một chuyến xe trên ứng dụng. Trong lúc chờ xe, cô lướt mạng xã hội thì tình cờ thấy một tin tìm người lạc.
"Năm tuổi, đi lạc khi đang đi chơi công viên cùng gia đình do người lớn sơ suất…"
Địa chỉ ghi trong tin cũng khá gần đây.
"Hy vọng đứa trẻ sớm được tìm thấy," Hứa Vãn Tinh lầm bầm tự nhủ.
Một chiếc xe dừng lại trước mặt cô. Tài xế hạ kính xe xuống, đó là một người đàn ông mặt chữ điền trông khá thân thiện. Ông ta cất giọng khàn khàn, mang theo chút đờ đẫn kỳ lạ:
"Số đuôi điện thoại 0326 đúng không?"
Hứa Vãn Tinh gật đầu.
"Được rồi, lên xe đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!