Chương 38: Vòng tay thật quen mắt

Dưới cánh tay dài của Bách Nạp Tư, Hứa Vãn Tinh bị ôm chặt đến mức không nhúc nhích được, cô chỉ có thể lén duỗi chân ra thăm dò.

Đầu ngón chân chạm phải thứ gì đó hơi thô ráp, lớp vảy lạnh lạnh, rất giống… rắn.

Cô còn chưa kịp thử thêm thì giọng nói trầm thấp của Bách Nạp Tư đã vang lên.

Hứa Vãn Tinh ngẩng đầu, đúng lúc đối diện với ánh mắt anh.

"Làm sao vậy?"

Bách Nạp Tư không để lộ chút cảm xúc nào, lặng lẽ lùi ra sau một bước. Cái đuôi phía sau nhanh chóng biến mất, trở lại thành hai chân bình thường.

Tiểu Hắc đang nằm không xa. Bách Nạp Tư mím môi, hơi thẳng người, khéo léo che khuất tầm nhìn của Hứa Vãn Tinh.

Lại đây, nằm lên giường.

Tiểu Hắc ngáp một cái, từ cuối giường chui vào trong chăn, cuộn tròn thành một cục, mắt khép hờ rồi ngủ tiếp.

Hứa Vãn Tinh vươn tay xoa quầng thâm dưới mắt anh, có chút nghi hoặc hỏi:

"Quầng thâm nặng vậy, tối qua anh không ngủ ngon à?"

Bách Nạp Tư nghiêng mặt, dụi nhẹ vào lòng bàn tay cô:

"Không sao. Vừa nãy em định nói gì?"

"À…" Hứa Vãn Tinh đáp, "trên giường không biết có thứ gì trơn trượt bò qua á."

Cô vén chăn lên, thấy Tiểu Hắc đang nằm trên giường. Bách Nạp Tư tiện tay xách Tiểu Hắc lên, đặt vào lòng cô.

"Chắc là nó lén trèo lên ngủ thôi."

Hứa Vãn Tinh v**t v* lớp vảy của Tiểu Hắc, trong lòng lại càng thấy không đúng. Thứ cô chạm vào lúc nãy… rõ ràng thô ráp hơn cái này nhiều.

Ánh mắt cô như vô tình lướt qua đôi chân săn chắc của Bách Nạp Tư. Nếu là một con rắn trưởng thành thì lớp vảy thô như vậy cũng hoàn toàn hợp lý.

Từ trước tới nay, cô chưa từng trực tiếp hỏi anh thuộc chủng tộc gì, còn Bách Nạp Tư cũng chưa bao giờ để lộ hình thái Thú tộc trước mặt cô.

Nếu như…

Bách Nạp Tư căn bản không phải thú nhân họ mèo thì sao?

Anh vén chăn, quay lưng về phía cô để mặc quần áo. Trên tấm lưng rộng rắn chắc vẫn còn lưu lại dấu răng do chính Hứa Vãn Tinh để lại hôm đó.

Cô nhìn mà mặt nóng tim đập, vậy mà Bách Nạp Tư còn cố tình dùng ngón tay khẽ chạm qua, như thể để mặc cô tùy ý đánh giá.

"Hôm nay em không cần làm bà chủ cửa hàng tận tụy nữa à?" anh hỏi.

Hứa Vãn Tinh nhẹ nhàng đặt Tiểu Hắc lên gối, đáp:

"Gần đây em nhận được một đơn lớn, hôm nay không quá bận, mở cửa muộn một chút cũng được."

Bách Nạp Tư gật đầu:

"Vậy anh đi làm bữa sáng nhé."

Hứa Vãn Tinh rửa mặt xong liền ngồi vào bàn ăn chờ. Trong bếp, Bách Nạp Tư chỉ mặc mỗi chiếc quần, nửa thân trên tr*n tr**, cũng chẳng thèm đeo tạp dề. Anh cầm xẻng đảo trong chảo, ánh nắng chiếu lên từng khối cơ bắp.

Hứa Vãn Tinh từ phía sau ôm lấy eo anh, rất tự nhiên đặt tay lên ngực anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!