Chương 37: Kẻ tự cho mình là đúng

Hứa Vãn Tinh quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh. Bách Nạp Tư đang đứng ở cửa tiệm trong bộ tây trang sẫm màu cắt may vừa vặn, ánh mắt xa cách lạnh lùng, đôi lông mày nhíu chặt lại.

Thấy Hứa Vãn Tinh không phản ứng, Bách Nạp Tư sải bước tiến về phía cô, đứng sát bên cạnh cô.

"Em không giới thiệu xem vị này là ai sao?"

Hứa Vãn Tinh đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai người, có chút cạn lời.

"Em…"

Cô vừa mới mở miệng đã bị ngắt lời. Chỉ thấy kẻ vốn dĩ đang tỏ vẻ ngượng ngùng chất phác đột nhiên trở nên tà mị, hắn một tay đút túi quần, lưng tựa nghiêng vào tường.

"Tổng giám đốc Bách à? Đã lâu không gặp."

Bách Nạp Tư chẳng thèm liếc hắn lấy một cái, đưa tay tiếp lấy khay thức ăn trong tay Hứa Vãn Tinh, giọng điệu lãnh đạm: "Các nhân viên khác tan làm rồi sao?"

Hứa Vãn Tinh ngơ ngác gật đầu: "Em cho Tiểu Anh về chỗ Đồ Nhạc trước rồi, còn Án Án buổi tối phải chăm sóc người nhà nên em cũng cho về sớm."

Bách Nạp Tư: "Ừ, vậy đóng cửa về nhà thôi, đừng để mấy thứ yêu ma quỷ quái lọt vào, ảnh hưởng đến không khí trong tiệm."

"Yêu ma quỷ quái" nào đó: "…"

Thấy mình bị phớt lờ hoàn toàn, Bách Dật rốt cuộc không nhịn được mà lên tiếng.

"Bách Nạp Tư, anh thật sự chẳng thay đổi chút nào, vẫn đáng ghét như trước."

Nghe thấy tên mình thốt ra từ miệng kẻ kia, Bách Nạp Tư mới bố thí cho hắn một ánh mắt: "Cậu là…?"

Bách Dật "chậc" một tiếng, dõng dạc nói: "Đến tôi mà anh cũng quên à? Đứa em trai rẻ tiền của anh đâu? Giờ không đi theo làm cái đuôi nhỏ của anh nữa sao?"

Bách Dật vừa mới về nước hôm nay. Nghe tin Bách Nạp Tư đã kết hôn, lại còn là một con người bình thường, hắn lập tức thấy hứng thú. Sau khi dò hỏi được tên tuổi từ đám người hầu ở nhà cũ, hắn tức tốc tìm đến đây ngay.

Phải công nhận là, ngồi ở tiệm này cả ngày, Bách Dật không thể không cảm thán số của Bách Nạp Tư quá tốt. Từ một kẻ cận kề cái chết được gia chủ Bách gia nhặt về, từ vệ sĩ bên cạnh đại tiểu thư Bách gia mà leo thẳng lên vị trí người thừa kế.

Cũng không hẳn là ghen tị, hắn chỉ cảm thấy tài sản của Bách gia không nên rơi vào tay người ngoài. Hơn nữa, hắn thực sự rất hứng thú với người phụ nữ nhân loại của Bách Nạp Tư. Hắn nghiêng đầu nhìn cô gái nãy giờ đang rất vui vẻ kể từ khi Bách Nạp Tư bước vào.

Hắn tự cho là thông minh mà nháy mắt đưa tình một cái: "Vãn Tinh, cô thật sự không cân nhắc tôi sao? Tôi trẻ hơn Bách Nạp Tư 4 tuổi, sức dài vai rộng, chuyện "kia" chắc chắn mạnh hơn anh ta. Vả lại anh ta cũng 29 rồi, ngộ nhỡ ngày nào đó ngủ dậy bỗng phát hiện mình không còn "cứng" nổi nữa, chẳng phải cô sẽ phải chịu cảnh góa bụa khi chồng còn sống sao?"

Sắc mặt Bách Nạp Tư tối sầm lại, đôi mắt lạnh thấu xương, cánh môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng.

Anh chằm chằm nhìn Bách Dật, rốt cuộc cũng tìm thấy chút ấn tượng về kẻ này trong góc ký ức.

Bách Dật, con cháu dòng thứ của Bách gia. Hồi anh mới đến Bách gia, tính tình vốn quái gở, lại còn mang theo một Đồ Nhạc đầy rẫy vết thương, nên anh luôn cảnh giác với tất cả người nhà họ Bách.

Và Bách Dật chính là kẻ mà anh phản cảm nhất.

Thời điểm ấy, gia chủ Bách gia đang lâm trọng bệnh, đám con cháu dòng thứ vốn dĩ đã không kìm nén nổi dã tâm nay lại càng rục rịch. Chúng định nhân lúc ông yếu thế mà ra tay, hòng chia chác chút lợi lộc, bởi dù chỉ là một mẩu vụn của miếng bánh ấy cũng đủ để chúng sống sung sướng nửa đời còn lại.

Bách Quân Tâm vốn không mặn mà với sự nghiệp gia đình. Gia chủ họ Bách nhặt Bách Nạp Tư về ban đầu là để hỗ trợ cô, nhưng thấy con gái thực sự không muốn tiếp quản nên ông đã dồn hết tâm huyết lên người anh.

Bách Nạp Tư dốc sức giúp ông gầy dựng Cảnh Dực, đổi lại, ông cung cấp sự bảo hộ cho anh và Đồ Nhạc.

Trong đám con cháu dòng thứ, Bách Dật là kẻ mặt dày nhất. Cha mẹ hắn là cô chú của Bách Quân Tâm. Hắn từng dõng dạc đòi cưới Quân Tâm, hứa hẹn sau này sẽ giúp Cảnh Dực phát triển không ngừng.

Thậm chí, hắn còn giả vờ tỏ ra thiện chí với Đồ Nhạc rồi sau đó âm thầm hãm hại sau lưng. Thời gian đầu mới đến Bách gia, Đồ Nhạc đã phải chịu không ít khổ sở vì hắn.

Bách Nạp Tư lạnh lùng lên tiếng: "Bách Dật, cậu vẫn ngu xuẩn như trước. Xem ra việc đi du học cũng chẳng cải thiện nổi chỉ số thông minh của cậu, ngược lại cân nặng thì có vẻ tăng lên đáng kể đấy. Lần tới hãy nhắn lại với cô chú rằng Bách gia tạm thời chưa có ý định lấn sân sang ngành nông nghiệp, nên việc nuôi heo cứ dẹp đi."

"Anh!" Bách Dật tức đến hộc máu. Không ngờ nhiều năm trôi qua, cái miệng của Bách Nạp Tư vẫn độc địa như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!