Hứa Vãn Tinh cúi đầu ngồi trên thảm, tập trung tinh thần vẽ lên bảng vẽ, bên tai còn cài một cây bút chì. Tiệm bánh đã sắp hoàn thiện xong phần trang trí, giờ chỉ còn thiếu một bước cuối cùng. Sẵn lúc rảnh rỗi, cô định tự tay vẽ một tấm bảng quảng cáo thật bắt mắt để đặt ở cửa tiệm.
Bách Nạp Tư cầm một quả nho đưa đến bên môi cô. Hứa Vãn Tinh nghiêng đầu ăn lấy rồi vừa nhai vừa lúng búng nói: "Sao hôm nay anh lại không đi làm thế?"
Bách Nạp Tư vẫn còn luyến tiếc cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay vừa chạm vào môi cô, anh khẽ lắc đầu: "Làm ông chủ thi thoảng cũng có lúc muốn trốn việc mà."
Thực chất, kỳ giao phối gần đây đang rục rịch kéo đến, khiến Bách Nạp Tư không giây phút nào muốn rời xa Hứa Vãn Tinh. Anh thậm chí hận không thể lập tức hóa thành nguyên hình, dùng thân thể mình quấn chặt lấy bạn lữ để không một kẻ giống đực nào có cơ hội tiếp cận. Nếu có kẻ nào gan lớn làm càn, anh chắc chắn sẽ tung một đòn chí mạng.
Xì xì.
Cậu ơi, mùi trên người cậu đáng sợ quá.
Tiểu Hắc rụt rè một chút, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình hết mức có thể. Bách Nạp Tư liếc mắt nhìn nó, không đáp lời, đôi đồng tử xanh biếc hiện rõ vẻ không hài lòng.
Anh tự hỏi tại sao lúc trước lại đón Tiểu Hắc về? Thà đổi một con rắn bình thường chưa khai mở linh trí còn hơn là để cái bóng đèn này ở đây.
Nhưng ít ra trên người Tiểu Hắc còn có hơi thở của anh, chứ nếu là một con rắn khác, có lẽ Bách Nạp Tư đã lao vào một trận chiến sinh tử với đối phương rồi.
Hứa Vãn Tinh reo lên: "Đại công cáo thành!"
Cô giơ bảng vẽ ra khoe với Bách Nạp Tư: "Giờ chỉ còn thiếu nhân viên thôi. Tuy Tiểu Anh đã đồng ý qua giúp nhưng em cảm thấy vẫn hơi thiếu người a."
Bách Nạp Tư nhẹ nhàng lau đi vết màu chẳng may dính trên mặt cô: "Em có thể đăng tin lên nền tảng tuyển dụng, sẽ có người đến ứng tuyển thôi."
Hứa Vãn Tinh gật đầu tán thành, cô vừa nhai xong quả nho vừa nói: "Em đăng rồi, nhưng nãy giờ mải vẽ quá nên chưa kịp xem."
Cô để mặc Bách Nạp Tư cầm lấy bàn tay trái dính màu vẽ của mình để lau chùi, tay phải thì mở ứng dụng tuyển dụng lên. Chỉ sau vài tiếng đăng tin, đã có vài bản hồ sơ gửi đến. Hứa Vãn Tinh tùy ý nhấn mở một bản.
[ Lỗ Lặc ]
Người đàn ông kia gửi tới một chuỗi tin nhắn.
"Có đúng là tiệm bánh ngọt tuyển người không?"
"Bao nhiêu tiền một đêm?"
Hứa Vãn Tinh đọc mà ngơ ngác không hiểu gì, nhưng khi lướt đến câu thứ hai, cô bắt đầu cảm thấy buồn nôn. Có lẽ là do cô quá nhạy cảm chăng? Cô quyết định lờ câu nói đó đi.
[ Lương thanh toán theo tháng nha. ]
Người kia lập tức xem tin nhắn, góc trái màn hình hiện trạng thái "đang nhập" rất lâu, sau đó mới gửi tới một câu:
"Không phải là bán thân à?"
Hứa Vãn Tinh: "…"
Nếu câu trước còn có thể coi là cô hiểu lầm, thì câu này đã phơi bày rõ ràng sự thối tha của hắn ta. Cô im lặng gửi lại một dấu chấm hỏi, rồi bồi thêm một câu: "Tuy anh có vẻ hiểu tiếng người đấy, nhưng tôi vẫn phải gọi điện cho lò mổ thôi."
Nói xong, cô thực hiện một chuỗi thao tác xóa và chặn luôn kẻ đó. Tin tuyển dụng cô viết rõ ràng như thế, vậy mà hắn ta vẫn có thể thốt ra những lời đó, chắc hẳn là kẻ quen thói làm càn.
Hứa Vãn Tinh bực bội, bắt đầu hối hận vì mình vừa rồi mắng còn hơi nhẹ tay. Bách Nạp Tư nhận ra nhịp thở của cô có chút dồn dập, anh điềm tĩnh hỏi bằng giọng ôn hòa:
"Sao thế em? Không có ai phù hợp à?"
Hứa Vãn Tinh đưa máy tính bảng cho anh xem lịch sử trò chuyện ban nãy.
"Em còn tưởng là mình suy đoán ác ý thôi, không ngờ anh ta đúng là có ý đó thật. Đây chẳng phải trang tuyển dụng sao?"
Bách Nạp Tư đặt tay lên lưng Hứa Vãn Tinh, vỗ nhẹ trấn an:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!