[ovo]: Chị Quân Tâm, lát nữa em đi đón Tiểu Hắc nhé, chị có ở nhà không ạ?
Hứa Vãn Tinh mãi đến chậm hơn mười mấy nhịp mới nhớ ra trước khi bị bắt cóc, cô vốn là định đi đón Tiểu Hắc.
Bách Quân Tâm trả lời rất nhanh.
[bách]: Có ở nhà nha. Chị gửi địa chỉ cho em, em tới thẳng đây nhé.
Đồ Nhạc nghe thấy Hứa Vãn Tinh lại định đi đón Tiểu Hắc một mình, lập tức sốt ruột gọi điện, nói muốn đi cùng.
Khi Hứa Vãn Tinh lên xe, cô nhìn thấy ở hàng ghế sau có một thân hình nhỏ nhắn đang ngồi co ro trong góc.
Cô mỉm cười, vươn tay chào:
"Tiểu Anh! Lâu rồi không gặp. Tóc của em đẹp thật đó."
Tiểu Anh ngượng ngùng gãi gãi tai, không nhịn được muốn ngồi sát lại gần Hứa Vãn Tinh hơn, nhưng lại sợ hành động của mình làm cô giật mình.
Hứa Vãn Tinh nhận ra sự do dự đó, dịu dàng mở lời:
"Em muốn ngồi gần chị hơn một chút không?"
Tiểu Anh gật đầu liên tục, sợ cô đổi ý. Chưa kịp để Hứa Vãn Tinh nói hết, cô bé đã nhanh chóng dịch sang bên cạnh, cánh tay dán chặt vào người Hứa Vãn Tinh.
Tiểu Anh lén dùng khóe mắt liếc nhìn cô, tự cho là rất kín đáo. Nhưng hai người ngồi sát đến vậy, Hứa Vãn Tinh sao có thể không cảm nhận được ánh nhìn hơi nóng rực kia.
Hứa Vãn Tinh hỏi:
"Cơ thể em bây giờ còn thấy khó chịu chỗ nào không?"
Tiểu Anh lại chen sát thêm chút nữa, cả người gần như sắp chui hẳn vào lòng cô.
Nghe vậy, cô ấy nở nụ cười nhỏ, giọng nói khẽ khàng:
"Đồ Nhạc đã giúp em chữa khỏi rồi ạ, không còn khó chịu nữa."
"Vậy thì tốt."
Hứa Vãn Tinh gật đầu. Mái tóc vàng của Tiểu Anh thật sự rất hút mắt, khiến đầu ngón tay cô ngứa ngáy, chỉ muốn xoa thử. Ánh mắt Tiểu Anh sáng lên, chủ động nghiêng đầu về phía lòng cô:
"Chị muốn sờ thử không a?"
Lời còn chưa dứt, tay Hứa Vãn Tinh đã đặt lên. Tóc của Tiểu Anh mềm mại, trơn mượt như tơ lụa vậy.
Nhưng mới vuốt được vài cái, xúc cảm dưới tay bỗng trở nên không đúng lắm. Hứa Vãn Tinh cúi đầu xuống, ánh mắt chạm phải đôi mắt tròn xoe của một con báo con.
Tiểu Anh đột ngột biến về nguyên hình.
Hứa Vãn Tinh giật mình, vội hỏi:
"Em vẫn chưa thể hoàn toàn khống chế cơ thể mình sao?"
Chưa kịp để Tiểu Anh trả lời, Đồ Nhạc ngồi ghế lái phía trước đã bật cười.
"Vãn Tinh, chẳng lẽ cô không nhìn ra Tiểu Anh rất thích cô à? Biến về hình thú cũng là cách em ấy thể hiện sự yêu mến đó đó."
Hứa Vãn Tinh dùng hai tay nâng đầu con báo nhỏ lên, hôn nhẹ một cái lên trán nó.
"Sao lại đáng yêu thế này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!